Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra
và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo
đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu
tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc còn
minh bạch, lằn ranh quốc cộng còn rõ ràng, tôi hoàn toàn tin tưởng và sẵn sàng
đối phó với mọi âm mưu, thế lực của cộng sản. Nhưng gần đây, có những dấu hiệu
rõ ràng chứng tỏ, những thế lực chìm nổi của cộng sản tại Úc đang tìm cách xóa
bỏ lằn ranh quốc cộng, đồng thời thực hiện âm mưu làm suy yếu sức mạnh đấu
tranh của người Việt hải ngoại. Trong hoàn cảnh đấu tranh ngày càng khó khăn
đó, tôi thấy mình chỉ có thể đi tiếp con đường mình đã chọn khi được quý độc
giả hiểu và tin tưởng. Vì vậy, tôi viết hồi ký này, kể lại một cách trung thực
cuộc đời đầy đau khổ, uất ức và ân hận của tôi khi sống trong chế độ cộng sản,
cũng như những nguy hiểm, may mắn khi tôi tìm tự do…. Trong hoàn cảnh vô cùng
khó khăn trên nhiều phương diện, lại phải vừa duy trì tờ báo, vừa tham gia các
sinh hoạt cộng đồng, vừa tìm cách “mưu sinh, thoát hiểm” giữa hàng chục “lằn
tên đường đạn”, nên hồi ký này có rất nhiều thiếu sót. Kính mong quý độc giả
thông cảm bỏ qua, hoặc đóng góp nếu có thể.
“Kẻ hèn nhát hỏi: ‘Có an toàn không?’ Kẻ cơ hội hỏi: ‘Có khôn khéo không?’ Kẻ rởm đời hỏi: ‘Có được tiếng tăm gì không?’ Nhưng, người có lương tâm hỏi: ‘Có là lẽ phải không?’ Và có khi ta phải chọn một vị trí không an toàn, không khôn khéo, không để được tiếng tăm gì cả, nhưng ta phải chọn nó, vì lương tâm ta bảo ta rằng đó là lẽ phải.”
Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013
TÔI ĐI TÌM TỰ DO - NGUYỄN HỮU CHÍ - KỲ 21 ĐẾN KỲ 40
KỲ 21
Trong
số những vũ khí tuyên truyền được cộng sản Hà Nội sử dụng để đầu độc người dân
Miền Bắc, có một vũ khí vô cùng quan trọng và hiệu quả là tên tuổi của những
nhân vật nổi tiếng ở Miền Nam cũng như thế giới, đi theo cộng sản hoặc có những
tuyên bố hậu thuẫn cộng sản. Bên cạnh đó, những cuộc biểu tình, đình công, tại
các quốc gia tây phương, thay vì chứng tỏ quyền tự do, dân chủ của người dân
được bảo đảm, dưới sự nhào nặn tuyên truyền của chế độ cộng sản, đã trở thành
những hình ảnh, tin tức quảng bá cho quan điểm, “xã hội tư bản là thối nát, bóc
lột tàn nhẫn; còn xã hội cộng sản là lý tưởng, là con đường tất yếu của nhân
loại”.
TÔI ĐI TÌM TỰ DO - NGUYỄN HỮU CHÍ - KỲ 41 ĐẾN KỲ 60
KỲ 41
Thật tôi không ngờ, chỉ vì nắm
đấm hù doạ của tiểu đội trưởng Q. đã khiến tài xế đổi ý, và nhờ vậy đã giúp tôi
thoát nạn. Lúc đó, tôi cũng không hiểu tại sao bỗng dưng tiểu đội trưởng Q. lại
dơ nắm đấm hù doạ viên tài xế. Tôi chỉ biết Q. là người thiểu số, thuộc thành
phần cảm tình đảng, rất mù quáng, cuồng tín, trung thành với “đảng Bác” vô
cùng. Vốn là người Nùng, Q. rất khỏe, tóc mọc thẳng và cứng như rễ tre, lông
mày rậm như hai con sâu róm, hai mắt lồi như hai con ốc nhồi, lòng trắng đầy
gân máu, mỗi khi y tức giận điều gì, cả cặp mắt của y bỗng đỏ ngầu, tiếng nói
của y trở nên lắp bắp, lồng ngực của y phập phồng như hai tấm phản gặp cuồng
phong, và khi cơn giận bùng nổ, y sẵn sàng đập phá bất cứ thứ gì có ở trước
mắt, bất chấp hậu quả. Trong tiểu đội tôi, ai cũng kinh hãi khi thấy Q. nổi
giận. Nhưng tối hôm đó, tôi không
hiểu sao Q. lại dơ nắm đấm về phía người tài xế. Thú thực, lúc đầu khi thấy Q.
dơ nắm đấm về phía viên tài xế, tôi hoảng hốt, tưởng Q. biết có tôi ngồi trên
xe, nên vô tình, vội thu người lại. Đến khi xe chạy qua, tôi mới hiểu, nắm đấm
của Q. khi đó là dành cho tài xế. Nhưng tại sao Q. lại dơ nắm đấm dọa tài xế,
thì quả tình lúc đó tôi không hiểu. Mãi mấy tháng sau, khi trở lại đơn vị “nạp
mạng” để phải trải qua những cuộc đấu tố dai như đỉa của đơn vị, tôi mới biết,
đêm hôm đó, trên chặng đường truy đuổi tôi suốt 2 tiếng đồng hồ trước đó, toán
bộ đội do Q. chỉ huy đã nhiều lần vẫy xe xin quá giang, nhưng không lần nào
thành công. Vì thế, khi gặp chiếc xe tôi “quá giang” lậu, Q. vừa chán, vừa tức
giận không thèm xin quá giang, vì y đinh ninh có xin quá giang cũng không thành
công. Không những thế Q. còn dở thói côn đồ, dơ nắm đấm hù doạ và chửi bới viên
tài xế. Q. không thể ngờ, chính thói côn đồ của y đã giúp tôi vượt qua được một
cửa ải nguy hiểm do y giăng mắc.
TÔI ĐI TÌM TỰ DO - NGUYỄN HỮU CHÍ - KỲ 61 ĐẾN KỲ 80
KỲ 61
Tôi quen BL ngay từ trước 1975,
trong dịp chúng tôi cùng tham dự khoá huấn luyện quân sự mấy tuần tại Vũng Tàu.
Lúc đó, BL làm bên thuế vụ, còn tôi làm bên bộ dân vận chiêu hồi. Trong thời
gian dự khóa huấn luyện, một buổi nọ, khi nghe thuyết trình viên trình bầy về
chủ nghĩa cộng sản và con người cộng sản có nhiều điểm không lột tả hết tội ác
và thủ đoạn tàn nhẫn của cộng sản nên tôi đã đứng lên phản bác. Sau đó, với tư
cách một người đã từng sống 20 năm trong chế độ cộng sản và hiểu rõ bản chất thâm
hiểm của cộng sản, tôi đã trình bầy trong hai tiếng đồng hồ tất cả những điều
tôi mắt thấy tai nghe về những điều xấu xa trong xã hội cộng sản. Rồi trong
những buổi kế tiếp, tôi cũng kể về chuyến đi tìm tự do của tôi. Từ đó, tôi quen
thân một số bạn bè, trong đó BL là người thân nhất, lúc nào cũng coi tôi như
em.
TÔI ĐI TÌM TỰ DO - NGUYỄN HỮU CHÍ - KỲ 81 ĐẾN KỲ 95
KỲ 81
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, hỏi
thăm đường đến nhà ông MN. Hỏi ba người trong ga, cả ba đều lắc đầu không biết.
Đi ra ngoài sân ga, nhìn đường phố vắng vẻ, không có một ai, cả thị trấn giống
như một thành phố đã chết. Băng sang bên kia đường, tôi gặp một cụ già, bị cụt
mất một chân, mặc chiếc áo của người thiểu số, không hiểu là áo của người Nùng
hay Mèo, nhưng lại mặc chiếc quần bộ đội cũ đã bạc mầu. Nghe tôi hỏi, cụ ngạc nhiên, nhìn tôi
từ đầu đến cuối rồi nói, giọng lạnh lùng:
- Phố xá đây đi tản cư hết rồi.
Chẳng còn ai ở đó đâu mà kiếm.
Chỉ tay một vòng chung quanh
ga, cụ tiếp:
TÔI ĐI TÌM TỰ DO - NGUYỄN HỮU CHÍ - KỲ 96 ĐẾN HẾT
KỲ 96
Sáng hôm sau thức dậy, nghĩ lại
những chuyện xảy ra tối hôm trước, tôi vẫn còn bàng hoàng, hoảng hốt. Tôi thực
không ngờ mấy câu nói liều lĩnh của tôi vào giây phút cuối cùng lại có thể cứu
sống cuộc đời tôi. Nếu tôi không nói những câu đó, không biết bây giờ, tính
mạng tôi đã ra sao? Tôi cũng mong người công an Trung Cộng sẽ phiên dịch đầy đủ
câu nói của tôi khi báo cáo lên thượng cấp. Như vậy, tôi hy vọng, số phận của
tôi sẽ không đến nỗi bi đát. Nghĩ đến đó tôi lại băn khoăn tự hỏi, nếu người
phiên dịch không tường thuật hết ý nghĩ câu nói cuả tôi thì sao? Và dù cho người công an làm nhiệm vụ
thông ngôn có tường thuật hết ý nghĩa câu nói của tôi đi nữa, đã chắc gì thượng
cấp Trung Cộng hiểu thấu quyết tâm “sẵn sàng chết, nhất định không chịu trở về VN”
của tôi, khi họ không hề có mặt lúc câu chuyện xảy ra?
Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013
HỒI KÝ VÕ LONG TRIỀU PHẦN 1 - CHƯƠNG 1-10
CÁI MỐC LỊCH SỬ: NGÀY
30 – 04 –1975
1.-
Đêm 21 tháng 4-1975, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu xuất hiện trên
đài truyền hình, tuyên bố từ chức giao quyền cho Phó Tổng Thống Trần Văn Hương.
Ông Thiệu còn hứa sẽ trở về với quân đội, nhưng tôi hiểu ngay lúc đó là ông ta
sắp bỏ chạy. Sự thật tôi được biết: sau khi bàn cãi với các cận thần như Thủ Tướng
Trần Thiện Khiêm, Trung Tướng Đặng văn Quang, Đại Tướng Cao Văn Viên, Tổng Tham
Mưu Trưởng, Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia, vào buổi
sáng 21 tháng 4, kết thúc vào lúc 11giờ, ông Thiệu quyết định từ chức và bàn
giao ngay cho Phó Tổng Thống Trần Văn Hương lúc 3 giờ chiều, có sự hiện diện của
Đại Tướng Cao Văn Viên, Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm và Thiếu Tướng Nguyễn Khắc
Bình. Ông Thiệu còn yêu cầu Đại Tướng Cao Văn Viên và Thiếu Tướng Nguyễn Khắc
Bình tuyên bố trên đài phát thanh quốc gia là sẽ cực lực hỗ trợ chính quyền chuyển
tiếp.
HỒI KÝ VÕ LONG TRIỀU - PHẦN 1 - CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20
Những niềm
vui và nỗi buồn
Thiết
nghĩ dù tôi có cãi hăng say hay không thì kết quả chắc cũng phải thả người. Vấn
đề là vì công lý, tôi phải nêu ra, phản đối và trình bày những lý do xác đáng.
Vụ việc nầy tôi có tâm sự với người bạn thân là Linh Mục Nguyễn Quang Lãm, chủ
nhiệm nhựt báo Xây Dựng. Ông thuật lại cho các bị can mới được phóng thích
nghe. Tôi không hề liên lạc với nhóm người nầy sau khi họ được trả tự do, nhưng
có một thời tôi muốn biết nhiều việc chính trị bí ẩn về các vấn đề liên quan đến
Bắc Việt. Ðem chuyện bàn với Cha Lãm thì ngài nói:
- Tại sao
toa không gặp Trần Kim Tuyến hỏi ý kiến, ông ta có thể giúp mầy hiểu nhiều việc.
Cha nầy dứt khoát phải biết nhiều chuyện lắm.
HỒI KÝ VÕ LONG TRIỀU - PHẦN 1 - CHƯƠNG 21 - CHƯƠNG 30
Hồi ức về
chương trình Phát Triển Quận 8 (2)
Quay sang
tôi, ông nói:
- Ðấy anh
chứng kiến, chung quanh tôi là những người như thế nào. Bây giờ anh có thấy anh
từ chối không hợp tác với tôi là một sự sai lầm lớn lao không? Nếu anh có lòng
với đất nước, với dân tộc, thì một lần nữa tôi yêu cầu anh nhập cuộc. Chúng ta
hiệp sức hoàn thành một cuộc cách mạng và chiến thắng cộng sản. Trước mắt chúng
ta có tới hai nhiệm vụ. Một là xây dựng đất nước, hai là chiến thắng cộng sản.
Ông nói một
cách hăng say, thao thao bất tuyệt. Còn tôi thừ người ra, bối rối suy nghĩ về
những gì tôi mới chứng kiến, đến nỗi tôi không chú ý những gì ông Kỳ đang và tiếp
tục nói, mà ông tin rằng tôi đang nghe. Hình như tôi bắt đầu có cảm tình với vị
Tướng trẻ tuổi nầy, người mà trước đây tôi xem thường. Tôi đang nghĩ về trách
nhiệm của mình đối với số đồng bào ở Quận 8, những người dân cũng mới bắt đầu
tin tưởng và hy vọng chúng tôi tiếp tay với họ để cải thiện xã hội. Tôi cũng
nghĩ trách nhiệm của tôi đối với bốn ông bạn, “Tứ Ðại Gan Lì” của tôi đã kiên
trì chấp nhận sự thử thách vì muốn cuộc thử nghiệm nầy phải thành công. Những
suy nghĩ của tôi về tổ chức xã hội, về công tác lôi cuốn thanh niên và đồng bào
vào một phong trào to lớn để xây dựng quê hương và chống xăm lăng Bắc Việt thôi
thúc tôi phải nhập cuộc. Hình như không nói ra mà tôi có cảm giác mình đã chấp
nhận tham gia rồi, mình đã muốn hợp tác với ông Tướng nầy rồi. Một cảm giác lạ
lùng, gần như thân thiện bất ngờ. Tôi hoàn hồn, không biết ông Kỳ đã nói gì
thêm, tôi phát biểu ngắn gọn:
HỒI KÝ VÕ LONG TRIỀU - PHẦN 1 - CHƯƠNG 31 ĐẾN CHƯƠNG 39 (HẾT TẬP 1)
|
Ôrn Định Đà Nẵng
- Moa quyết định đưa quân ra tái chiếm Ðà Nẵng. Moa có gọi về
đây một Trung Tá khá gan lì. Moa cho toa gặp ông ta xem toa có ý kiến gì?
Nói xong ông Kỳ ra lệnh cho Thiếu Tá Liệu gọi Trung Tá Mã Sanh
Nhơn vào phòng. Tướng Kỳ giới thiệu ông Nhơn với lời lẽ khen tặng về khả năng
và hoạt động của đương sự. Tôi nhìn thẳng Trung Tá Nhơn nói:
- Chính phủ quyết dẹp cho bằng được sự hỗn loạn ở Ðà Nẵng,
Trung Tá sẵn lòng nhận trọng trách này chúng tôi mừng, dĩ nhiên mình quyết
tâm hành động là phải thành công. Nhưng đặt giả thuyết nếu thất bại, cùng lắm
chính phủ đổ còn ông khó có thể tránh được cảnh tù tội. Như vậy bây giờ ông
còn có cơ hội suy nghĩ lại, ông nghĩ sao?
|
HỒI KÝ VÕ LONG TRIỀU - PHẦN 2 - CHƯƠNG 1 ĐẾN CHƯƠNG 10
LTG.- Phần đầu hồi ký của tôi đã hoàn tất, nay đang trong thời
ký hiệu đính để in thành sách. Trong phần đầu, có người khen, người chê, có người
chấp nhận, có người phản bác. Trong trách nhiệm của một tác giả, tôi đã làm hết
sức mình để hiệu chỉnh những điều lầm lẫn hay bảo vệ những chuyện mà tôi tin là
sự thật vì đã tự thân trải qua, chứng kiến.
Tiếp tục ghi lại phần thứ II ký ức của mình tôi muốn xác nhận một
lần nữa là tôi chỉ ghi lại những sự việc đã xảy ra liên quan đến cuộc đời tôi,
hoặc chính tôi chứng kiến xa gần hay do những người quen biết cùng thời, cùng
giới, hiện còn sống thuật lại với tôi. Nếu có những ai cũng biết cùng một sự việc
nào đó và có cái nhìn hay ý kiến khác biệt tôi vẫn luôn luôn tôn trọng, nhưng
tôi vẫn cương quyết giữ nguyên vẹn những gì tôi trình bày vì tin chắc rằng đó
là sự thật không thể thay đổi.
HỒI KÝ VÕ LONG TRIỀU - PHẦN 2 - CHƯƠNG 11 ĐẾN CHƯƠNG 20
Chánh Án Phạm Văn Huệ lộ vẻ mừng rỡ bắt đầu thuật lại những gì xẩy
ra trong cuộc gặp gỡ lần thứ hai nầy giữa ông ta và Ðại Tá Kim. Huệ nói:
- Ðại Tá kim có đưa thơ của anh cho tôi xem, tôi nói đã có đọc bản
sao gởi cho tôi rồi.
Ông ta nói nhiều lắm nhưng tôi có thể tóm tắt như sau: mở lời
ông ta khen: “Thằng cha Triều khôn khéo đấy. Nếu nó sỉ vả hay thách thức tôi
thì tôi chơi nó tới cùng, tôi sợ gì nó đâu, có Tổng Thống đỡ lưng cho tôi mà.
Tình thế nầy tôi nghĩ chắc tôi sẽ phải đổ thừa hết cho ông Chánh Án vì ông đang
công khai ủng hộ ông Triều, ngoài ra ông là Chủ Tịch ủy ban bầu cử có quyền
tuyên bố hủy bỏ kết quả. Vì vậy tôi sẽ để cho bầu cử bình thường, không ngăn chận
ai cũng không gian lận để nâng đỡ ai. Cho dù tôi có bị cấp trên chê trách ít
nhiều nhưng tình bạn giữa ông và tôi trước sau vẫn còn giữ được. Thôi thì mặc kệ
để cho dân xét quyết”.
HỒI KÝ VÕ LONG TRIỀU - PHẦN 2- CHƯƠNG 21 ĐẾN CHƯƠNG 30
LTS.- Trong thời gian vừa qua, vì có nhiều bài cần đăng tải liên
quan đến chiến dịch tưởng niệm 58 chiến sĩ Hải Quân VNCH đã bỏ mình trong trận
hái chiến tại Hoàng Sa ngày 19 tháng 1 năm 1974 nên phải tạm gác Hồi Ký Võ Long
Triều. Bài đăng tải trong số báo Thứ Hai này là những bài lẽ ra phải đăng ở mục
Diễn Ðàn ngày Thứ Bảy, xin thành thật cáo lỗi cùng tác giả và độc giả.
Ký Ức Về Nhà Tù Cộng Sản
Một đêm qua, tôi quen dần với sự ngộp thở. Tôi tự nhủ mình phải
thích nghi bởi vì cuộc sống ngột ngạt khổ xác này sẽ kéo dài chưa biết đến bao
giờ. Ba lần tôi đứng dậy kê mũi sát vào 26 lỗ nhỏ trên khung cửa để thở một vài
hơi rồi lại nằm xuống.
HỒI KÝ VÕ LONG TRIỀU - PHẦN 2- CHƯƠNG 31 ĐẾN CHƯƠNG 40

Với tư cách là cận vệ của phó giám đốc sở công an thành phố sau
ngày cộng sản chiếm Saigon năm 1975, Nghiệp biết nhiều chuyện về những hoạt động
tàn ác của sở công an. Một trong những chuyện Nghiệp thuật làm tôi bất mãn và
căm hờn là thủ đoạn giết người hàng loạt trong thời gian đó.
Ngoài việc bọn người mới chiến thắng, công khai xử tử hình và bắn
người mỗi buổi sáng theo án lệnh, còn những cuộc bắn giết người âm thầm mỗi buổi
tối theo sự chỉ điểm của bọn cộng sản nằm vùng hay những tay sai gọi là “cách mạng
Ba Mươi Tháng Tư” nghĩa là một ít người miền Nam đầu hàng phản bội làm tay sai
chỉ điểm đổi lấy sự an toàn và chút danh vọng ảo huyền.
HỒI KÝ VÕ LONG TRIỀU - PHẦN 2 - CHƯƠNG 41 ĐẾN CHƯƠNG 49 (HẾT)
Sau anh Võ Văn Nhung lại thêm một người bạn khác từ Pháp về
thăm. Vợ của Nguyễn Văn Lễ về Việt Nam được người nhà cho biết là Võ Long Triều
đã được cộng sản trả tự do và hiện còn ở Saigon. Bà lập tức nhờ người chở đến
thăm tôi.
Nguyễn Văn Lễ là bạn học cùng trường với tôi ở Mỹ Tho, vợ nó, chị
Nghĩa cũng là sinh viên quen biết trong nhóm bạn ở “Maison d'Indochine” (nhà
Ðông Ðương) trong khu đại học xá nằm trên Boulevard Jourdan quận 20 Paris.
ĐỌC "HỒI KÝ VÕ LONG TRIỀU" VÀ PHẢN HỒI CỦA VÕ LONG TRIỀU
Dương Văn Đức
Bình thường,
một tác phẩm được đem ra để nhận xét, phê phán khi tác phẩm đó đã được hoàn tất
và phổ biến trước công chúng. Nhưng hồi ký Võ Long Triều lại không ở trong điều
kiện bình thường như thế, bởi vì hồi ký này, khởi đầu từ ngày 23 tháng 6, 2006,
còn đang được đăng từng kỳ trên Trang Người Việt, chưa biết đến bao giờ mới chấm
dứt, thế mà tác giả lại vội đưa ra phần gọi là phụ lục gồm 3 bài báo do ông viết
từ những năm trước, gồm có:
Bài 1: Lạm
bàn về chuyến đi VN của cựu Phó Tổng Thớng Nguyễn Cao Kỳ. (Tháng 2, 2004)
Bài 2: Những
gì tôi biết về việc Nguyễn Cao Kỳ về nước. (5-11-2005)
Bài 3:
Chuyện Nguyễn Cao Kỳ chấm xuống hàng, lật sang trang. (25-3-2004)
NGUYÊN BỘ TRƯỞNG TƯ PHÁP NGUYỄN ĐÌNH LỘC: MỘT THẰNG ĐẠI HÈN KHÔNG HƠN KHÔNG KÉM
Truyền hình nhà nước đêm 22 tháng 3 đã phát hình buổi vận động
góp ý dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 trong đó có phần phỏng vấn nguyên Bộ trưởng
Tư Pháp Nguyễn Đình Lộc.
Ông Lộc đã phát biểu rằng ông không tham gia soạn thảo bản kiến
nghị 7 điểm mặc dù làm trưởng đoàn giao bản kiến nghị này cho Ủy Ban Pháp Luật
Quốc hội vào ngày 4 tháng Hai vừa qua. Sự phủ nhận này gây một cơn lốc giận dữ
trong cộng đồng mạng tại Việt Nam.
Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013
CÁI DÂM TRONG TƯỚNG MỆNH HỌC

Cái Dâm
trong Tướng Mệnh Học cũng là một đề tài trong lúc trà dư tửu hậu
“Không dâm sao nẩy ra hiền”, đó là một câu người ta thường hay nói, có lẽ nó bắt
nguồn từ sách Tố Nữ Kinh, trong đó có đoạn viết “Phu phụ cấu dĩ vi quân
luân chi khải, diệc tạo hóa chi đoan. Nam nữ giao tiếp nhi âm dượng thuận như cố
Trọng Ni xung hôn nhân chi đại“ (Việc vợ chồng ăn ở là việc mở đầu cho quần
luân cũng là điều trước nhất của tạo hóa. Nam nữ giao tiếp để cho âm
dương được thuận, vậy nên Trọng Ni <Khổng Tử> ca tụng việc hôn nhân
là trọng đại)
Dâm là xấu hay là tốt?
HỒI ỨC HÀ NỘI 1945 CỦA TRẦN ĐỖ CUNG
Lúc lên bẩy
tôi học tại trường Nguyễn Trường Tộ ở Vinh và hay được anh Nguyễn Quang Trình dẫn
vào lớp Nhất ngồi cạnh anh ta ở cuối lớp. Anh Trình sau này là Tổng Trưởng Giáo
Dục của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm. Trong thời gian này đã xẩy ra vụ để tang Nguyễn
Thái Học và các đồng chí bị hành quyết tại Yên Báy. Rồi đến học sinh đủ lứa tuổi
bãi khóa, ăn mặc y phục trắng đi diễn hành tưởng niệm Phan Chu Trinh. Mật thám
Tây chạy đôn chạy đáo với đám chó săn An Nam dò dẫm tin tức. Trong giới giáo chức
nhiều người bị tình nghi trong số có thân phụ tôi.
Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013
KINH HOÀNG! PHẢI CHĂNG ĐỀN HÙNG ĐÃ BỊ TÀU TRẤN YỂM ?
| Đền Hùng-Thượng tại đỉnh núi Tản Viên trong dãy núi Ba Vì. |
Lời BBT: Một bản tin báo động của Nguyễn Xuân Diện, khi anh khám phá ra 1 vật lạ trong Đền Hùng thuộc tỉnh Phú Thọ. Anh nghi ngờ hòn đá này là bùa trấn yếm để triệt hạ long mạch và sinh khí dân tộc Việt Nam. Bản tin này đưa lên nhầm tìm kiếm người giải mã về các chi tiết được ghi trên hòn đá. Mong quý độc giả trang nhà ký Tế cùng nhau góp tay để bạch hóa vấn đề này.
Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013
CÔNG DÂN TRƯƠNG MINH ĐỨC NÓI KHÔNG VỚI BẢN DỰ THẢO SỬA HIẾN PHÁP CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM
Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013
HỒI KÝ NGUYỄN HIẾN LÊ - PHẦN 6 - CHƯƠNG 32 ĐẾN CHƯƠNG 33
PHẦN VI - Chương XXXII
TỪ NGÀY PHỎNG GIÁI (1975-80)
Ta Phải Biết Sống Theo Ta
Một Cuộc Đàm Thoại -
Bài Học Của Cổ Nhân
Mấy năm gần đây, một số cán bộ trẻ miền Nam lại thăm tôi. Họ đều là độc giả của tôi, biết tôi nhiều từ hồi tôi ủng hộ phong trào đòi viện Đại học Sài gòn dùng tiếng Việt làm chuyển ngữ, có người hoạt động cho kháng chiến ở thành, sau ngày 30-4-75 được chính quyền tin dùng làm chuyên viên: bác sĩ, kĩ sư, kiến trúc sư v.v...
Mấy năm gần đây, một số cán bộ trẻ miền Nam lại thăm tôi. Họ đều là độc giả của tôi, biết tôi nhiều từ hồi tôi ủng hộ phong trào đòi viện Đại học Sài gòn dùng tiếng Việt làm chuyển ngữ, có người hoạt động cho kháng chiến ở thành, sau ngày 30-4-75 được chính quyền tin dùng làm chuyên viên: bác sĩ, kĩ sư, kiến trúc sư v.v...
HỒI KÝ NGUYỄN HIẾN LÊ - PHẦN 6 - CHƯƠNG 30 - 31
CHƯƠNG XXX
Chế Độ Tập Thể ở Miền Nam
Chế Độ Tập Thể ở Miền Nam
Cảm Tình Của Tôi Với
Kháng Chiến
Cho tới năm 1974 tôi đã được biết ba xã hội: xã hội nông nghiệp của ông cha chúng ta, xã hội tư bản của Tây phương do ảnh hưởng của Pháp và vài nét xã hội tiêu thụ (Société de consommation) ở thời kì hậu kĩ nghệ (post-industriel) của Mĩ; ba xã hội đó tôi đã phác qua vài nét trong các phần trên.
Cho tới năm 1974 tôi đã được biết ba xã hội: xã hội nông nghiệp của ông cha chúng ta, xã hội tư bản của Tây phương do ảnh hưởng của Pháp và vài nét xã hội tiêu thụ (Société de consommation) ở thời kì hậu kĩ nghệ (post-industriel) của Mĩ; ba xã hội đó tôi đã phác qua vài nét trong các phần trên.
HỒI KÝ NGUYỄN HIẾN LÊ - PHẦN 5 - CHƯƠNG 25 ĐẾN CHƯƠNG 29
PHẦN V - Chương XXV
CHUYỆN LÀM VĂN HOÁ (1954-75)
NHỜ ĐÂU TÔI VIẾT ĐƯỢC NHIỀU?
NHỜ ĐÂU TÔI VIẾT ĐƯỢC NHIỀU?
TÔI GẶP HOÀN CẢNH THUẬN TIỆN VÀ ĐƯỢC THỜI CUỘC THÚC ĐẨY
Năm 1953, thi sĩ Đông Hồ bảo tôi lên Sài
Gòn sẽ không viết được nhiều như ở Long Xuyên và chẳng bao lâu sẽ cạn hứng. Lúc
đó tôi không tin rằng sẽ cạn hứng nhưng cũng chỉ mong viết được vài ba chục
cuốn nữa thì thôi; không ngờ luôn hai chục năm tôi còn viết mạnh hơn hồi ở Long
Xuyên, chẳng những viết sách mà còn viết báo, khiến cho một bạn văn phải ngạc
nhiên tại sao tôi ốm yếu, bệnh tật liên miên: loét bao tử, trĩ, viêm khí quản,
mất ngủ, lao phổi mà viết được nhiều hơn cả Trương Vĩnh Ký nữa, vị học giả mà
ai cũng biết trứ tác phong phú nhất trong một thế kỉ nay. Có người bảo tôi là
cái “máy viết”, thậm chí một thanh niên ở Trung Việt còn ngờ tôi đã mướn người
viết, tôi chỉ coi lại và kí tên!
HỒI KÝ NGUYỄN HIẾN LÊ - CHƯƠNG 23 - 24
Chương XXIII - XXIV
GIA ĐÌNH TÔI
VỢ DẠY HỌC, CHỒNG VIẾT
SÁCH
Cuối năm 1954 chúng
tôi đã lập xong cơ sở làm ăn rồi: một trường học mới đầu có hai lớp, sau bỏ lớp
mẫu giáo để làm kho chứa sách; và một nhà xuất bản mỗi năm chỉ ra ba bốn cuốn.
Từ đó công việc cứ tiến phát đều đều. Vợ dạy học, chồng viết sách, không mướn
một người nào ngoài chị bếp; mọi việc tự làm lấy hết theo lối tiểu công nghệ
gia đình.
HỒI KÝ NGUYỄN HIẾN LÊ - PHẦN 4 - CHƯƠNG 20 ĐẾN CHƯƠNG 22
PHẦN IV - Chương XX
NAM BẮC CHIA HAI – CHIẾN TRANH VIỆT MĨ
(1954-1975)
LẬP LẠI CUỘC ĐỜI
TRÊN ĐƯỜNG LONG XUYÊN
- SÀI GÒN
Thời đó con đường Long Xuyên – Sài Gòn không
được yên. Có vài khúc quẹo cứ dăm bữa nửa tháng quân
kháng chiến lại đặt mìn mà Pháp không có cách gì ngăn được, mặc dù cứ vài ba
cây số lại có một đồn canh, vì đêm lính không dám ra khỏi đồn. Nhiều khi quân
kháng chiến ngang nhiên đi thành hàng băng qua lộ, cách đồn vài trăm
thước, bắt loa khiêu khích mà lính trong đồn nữa mà lính trong đồn cũng làm
thinh, vì hễ nổ một phát súng thì đồn bị san phẳng liền. Như có một sự thoả
thuận ngầm với nhau: một bên cứ canh gác ban ngày, vô làng
xóm bắt gà bắt vịt, bẻ dừa, mận – vừa vừa thôi thì yên; một bên thong thả đi lại ban
đêm, đào đường, đặt mìn…
HỒI KÝ NGUYỄN HIẾN LÊ - PHẦN 3 - CHƯƠNG 16 ĐẾN CHƯƠNG 19
PHẦN III - Chương XVI
TRONG CHIẾN TRANH VIỆT – PHÁP (1945-1954)
TẢN CƯ VỀ TÂN THẠNH
TẢN CƯ VỀ TÂN THẠNH
Hôm đó chúng tôi rời căn nhà 50 đường Monceau,
có ngờ đâu tám năm sau mới trở lại.
Trời trong trẻo, mát mẻ. Trên đường xuống Phú
Nhuận, có nhiều nhà treo cờ thanh thiên bạch nhật: hôm đó là ngày quốc khánh
(lễ Song thập 10-10) của Trung Hoa, quân cách mạng thắng quân nhà Thanh ở Vũ
Xương năm 1911. Đa số xe đạp cắm một cây cờ Trung Hoa nhỏ bằng giấy trước ghi
đông. Trung Hoa đã leo lên địa vị cường quốc thứ năm trên thế giới; người ta
cho rằng cờ của họ là lá bùa hộ mạng khi gặp quân Anh, Pháp.
HỒI KÝ NGUYỄN HIẾN LÊ - PHẦN HAI TỪ CHƯƠNG 10 ĐẾN CHƯƠNG 15
HỒI KÝ NGUYỄN HIẾN LÊ - CHƯƠNG 5 ĐẾN CHƯƠNG 9
Chương 5
NHỮNG NĂM Ở TRUNG HỌC
TRƯỜNG BƯỞI
Năm tôi mới vào, trường Bưởi còn là trường Cao
đẳng tiểu học Pháp Việt (Collège) học bốn năm rồi thi ra lấy bằng Diplôme
d’études primaires supérieures franco – indigènes tương đương với bằng Brevet
élémentaire (sau đổi là Brevet d’études du première cycle) của Pháp. Một học
sinh giỏi thi cả hai bằng và đậu hết. Năm sau trường mở thêm ba lớp nữa để dạy
tới tú tài bản xứ (Baccalauréat local), và trường đổi tên là Lycée du
Protectorat (Trung học Bảo hộ); ban Cao đẳng tiểu học đổi là ban Trung học đệ
nhất cấp.
HỒI KÝ NGUYỄN HIẾN LÊ - CHƯƠNG 1 ĐẾN CHƯƠNG 4
Cuốn Hồi kí Nguyễn Hiến Lê, bản của nhà Văn hoá in năm 1993 gồm:
- Lời nhà xuất bản.
- Vài nét về học giả Nguyễn Hiến Lê của Nguyễn Q. Thắng (Tôi tạm lược bỏ bài này).
- Lời nói đầu của tác giả.
- 33 chương (Nhà xuất bản tạm lược bỏ lại 6 chương XXI, XXII, XXIV, XXX, XXXI và XXXII), chia làm 6 phần.
- 3 phụ lục.
Trong khi gõ cuốn Hồi kí này, khi gặp những chỗ ngờ sai, tôi thường đối chiếu với cuốn Đời viết văn của tôi (Nxb Văn hoá – Thông tin, năm 2006, về sau gọi tắt là ĐVVCT), nếu sai tôi sẽ châm chước sửa lại mà phần lớn không chú thích để khỏi rườm. Ví dụ đoạn sau đây: “Trong bộ Đại cương Văn học sử Trung Quốc, chỉ có một số ít bài do tôi dịch, mà toàn là những bài dễ, còn hầu hết đều do một ông bác tôi dịch cho và kí tên là Vô danh. Như thơ cổ phong loại “từ” một thể thơ và loại thơ mới của Trung Hoa thì tôi có thể dịch được vì không bị trói buộc vào niêm luật” (tr.403). Câu cuối của đoạn trên, trong ĐVVCT in là: “Nhưng thơ cổ phong loại “từ” (một thể thơ) và loại thơ mới của Trung Hoa thì tôi có thể dịch được vì không bị trói buộc vào niêm luật” (tr.168), nên tôi châm chước sửa lại câu cuối đó thành: “Như thơ cổ phong loại “từ” (một thể thơ) và loại thơ mới của Trung Hoa thì tôi có thể dịch được vì không bị trói buộc vào niêm luật”.
HOÀNG HOA THÁM: HÙM THIÊNG YÊN THẾ
Trong trên dưới 80
năm thực dân Pháp đô hộ nước ta đã bùng lên rất nhiều cuộc khởi nghĩa nông dân
oanh liệt chống lại giặc ngoại xâm. Trong số này không thể không nhắc tới cuộc
khởi nghĩa Yên Thế kéo dài tới gần 30 năm dưới sự lãnh đạo tài tình và quả cảm
của Hoàng Hoa Thám, tức Đề Thám.
Khi cuộc khởi nghĩa
này bị coi là thất bại vào đầu năm 1913, nhà chí sĩ Phan Bội Châu trong bài
viết về Hoàng Hoa Thám đã buông những lời cảm khái: “Than ôi! Tội ác của kẻ thù
ngút trời, thế lực của kẻ thù gấp hàng trăm lần, thế mà ông Hoàng một mình đã
chống chọi được với chúng gần ba chục năm trời. Ông đã tập hợp và rèn luyện
những con người tầm thường thành một đội ngũ mạnh mẽ và ông đường đường là một
vị tướng quân tiếng tăm lừng lẫy. Ông thực xứng đáng là chân quốc nhân, xứng
đáng là chân tướng quân!”.
Thứ Bảy, 16 tháng 3, 2013
HUỲNH NGOC CHÊNH TRÒ CHUYỆN VỚI RFA
Nguyễn Khanh (RFA) - Ông Huỳnh Ngọc Chênh có buổi trò chuyện với RFA sau khi nhận giải Netizen 2013
Báo”Lề Dân” và báo “ Lề đảng”
Nguyễn Khanh: Thay mặt cho quý khán giả của đài Á Châu Tự Do một lần nữa xin chúc mừng anh Chênh và mừng gặp lại anh bạn của chúng tôi.Trong bài phát biểu của anh, anh có nói đến chuyện báo “Lề Dân” và báo “Lề đảng”, báo nào đang mạnh, thưa anh?
Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013
GÓP Ý DỰ THẢO SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP 1992: MỘT TRÒ MÈO BỈ ỔI CỦA CỘNG SẢN VIỆT NAM
Nguyễn Thu Trâm, 8406
Làm trò mèo vốn là thói thường của chế độ cộng sản bởi Chủ Nghĩa
Xã Hội và Chủ Nghĩa Cộng Sản thực ra không hề tồn tại trong xã hội loài người,
mà chỉ là một sản phẩm của chứng hoang tưởng do một số triết gia bệnh hoạn về
tâm thần như Karl Marx, Engels và Lenin tưởng tượng ra. Bởi đồng thanh tương ứng,
đồng khí tương cầu mà những kẻ bệnh hoạn đó đã gặp nhau về phương diện tư tưởng,
và đã mang lại một mối hiểm họa khó lường cho nhân loại. Và, ở Việt Nam cũng có
một số kẻ đồng bệnh tương lân với các nhà tư tưởng tâm thần đó, nên cũng đã
mang họa hại khôn lường cho đất nước và dân tộc Việt Nam.
MỆNH LỆNH TỪ TRÁI TIM
![]() |
| Bác Sỹ NGUYỄN QUÝ KHOÁNG |
BS Nguyễn Quý Khoáng
Tâm sự của một trí thức Việt Nam trước hiện tình đất nước
Trước tình hình đất nước ngày càng xuống dốc về xã hội, văn hoá,
kinh tế, chính trị… nhất là tương lai Đất nước rất đen tối trước hoạ xâm lăng của
Trung Quốc, là người trí thức Việt Nam, tôi tự thấy lương tâm bị cắn rứt khi cứ
im lặng chấp nhận những điều chướng tai gai mắt diễn ra hàng ngày cũng như nghe
những lời than vãn của đồng bào mình.
Mục sư Martin Luther King có nói:
– “Kẻ nào chấp nhận cái ác mà không phản đối chắc chắn là tiếp tay cho cái ác lộng hành” (He who accepts evil without protesting against it is really cooperating with it); và:
CHUYỆN SÚC VẬT VÀ CHUYỆN KIỂM DUYỆT

Quyển truyện nổi tiếng của George Orwell, Trại Súc Vật, chống và
châm biếm chế độ độc tài kiểu cộng sản, được xuất bản ở VN, rồi có tin nó bị
thu hồi. Thực hư ra sao? Cây kéo khắc nghiệt của nền kiểm duyệt cộng sản họat động
ra sao?
Sợ cái “Xã Hội Chủ Nghĩa” từ những năm 40
Quyển sách truyện nổi tiếng của văn hào Anh George Orwell, Trại
súc vật (Animal Farm) vừa được xuất bản tại Việt Nam.
Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013
GIẢI PHÓNG: NỖI KINH HOÀNG CỦA NGƯỜI DÂN NAM VIỆT
![]() |
| Tiến Sỹ Lê Hiển Dương |
Ngày nay hầu như nhân loại trên khắp hoàn cầu đều lấy năm Chúa Kitô giáng sinh làm mốc định thời gian, chúng ta đang ở vào năm 2010, tức là 2010 năm kể từ ngày Chúa giáng thế. Nhiều sự kiện khoa học hay lịch sử cũng được xác định dựa trên mốc thời gian này cho dù những dữ kiện đó hoàn toàn không liên quan gì đến niềm tin tôn giáo hay tín ngưỡng. Chẵng hạn nhà toán học Pythagore sinh năm 580 và mất năm 500 trước Công Nguyên, Tề Hoàn Công trị vì từ năm 685 đến năm 643 trước Công Nguyên… Cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng xảy ra năm 42 sau Công Nguyên… Các văn bản bằng tiếng Anh thì dùng BC (before Christ) hoặc AD (Anno domini) để chỉ những sự kiện xảy ra trước hoặc sau Thiên Chúa giáng thế. Riêng người Việt nam chúng ta từ trong Nam ngoài chí Bắc từ sau 30 tháng tư năm 1975 lại có một mốc định thời gian mới: “hồi trước giải phóng” hay “hồi sau giải phóng”, tất nhiên người Việt mình nghe mãi rồi quen tai và không thấy gì phản cảm khi dùng hoặc nghe cụm từ này… Nhưng khi tôi vô tình dùng nó lúc nói chuyện với một đồng nghiệp người nước ngoài rằng “…after the liberation of the south…” thì ông ta sững sốt hỏi ngay rằng “… liberation from what?…” – Giải phóng khỏi cái gì? Thì tôi mới hốt hoảng với cách dùng cụm từ này để định mốc thời gian của người Việt… bởi đối với hầu hết người Việt, nhất là người miền Nam hoặc đối với cả đồng bào miền Bắc di cư vào Nam năm 1954 nữa, thì “giải phóng” là một nỗi ám ảnh trong cả đời người…
Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013
CÁI KHỐC HẠI CỦA ĐỘC ĐẢNG

Khi tôi gửi những bài viết đầu tiên cho Ban biên tập Cùng Viết Hiến Pháp, tôi có nhắn gửi rằng, tôi hiểu việc ký tên vào bản Dự thảo Hiến pháp của nhóm 72 trí thức, cũng như việc tham gia trang Cùng Viết Hiến pháp, không đơn thuần chỉ là để có một bản Hiến pháp tốt, mà cái quan trọng hơn là để thức tỉnh người dân về quyền và trách nhiệm công dân của mình.
Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013
TÔI PHẢI SỐNG - PHẦN 5 VÀ 6
TÔI PHẢI SỐNG - PHẦN 5
Bút Ký của Lm. Nguyễn Hữu Lễ
Bút Ký của Lm. Nguyễn Hữu Lễ
Vị Giám Mục Phó
Chúng tôi đi xuống trở lại ngang nhà ăn và qua dãy nhà kế bên để tới phòng Giám mục Nguyễn Văn Sang nằm ngay ở đầu nhà. Tôi cũng chỉ nghe nói tới Giám mục Nguyễn Văn Sang, nhưng chưa gặp bao giờ. Lúc còn trong tù tôi nghe Linh mục Lê Đức Triệu, tức nhạc sĩ Hoài Đức, cũng là người gốc Giáo phận Hà Nội kể chuyện. Năm 1954, Linh mục Nguyễn Văn Sang đã di cư vào Nam rồi, nhưng sau đó lại trở lộn ra Bắc, không hiểu vì lý do gì.
TÔI PHẢI SỐNG - PHẦN 7 VÀ 8
TÔI PHẢI SỐNG - PHẦN 7
Bút Ký của Lm Nguyễn Hữu Lễ
Bút Ký của Lm Nguyễn Hữu Lễ
PHẦN HAI: Chiếc
Lá Giữa Dòng
"Đêm Tân Hôn” Giữa
Tây Nguyên
Tôi còn nhớ buổi xế
trưa hôm ấy, vào một ngày cuối tháng 5 năm 1976, tôi có mặt trên chiếc xe khách
chở nhóm hơn 30 tù nhân từ huyện Đức Lập, nơi tôi bị bắt ngày hôm trước, chạy
lên thị xã Ban Mê Thuột. Tôi bị khóa tay dính với một người bạn tù khác bằng chiếc
còng số 8. Ngồi nhìn cảnh vật hai bên đường chạy ngược chiều với chiếc xe đang
ngon trớn phóng nhanh, lòng tôi ngổn ngang trăm mối và đủ điều lo toan, nhưng
chẳng nghĩ được chuyện gì đến nơi đến chốn. Bất giác, tôi quay sang anh bạn
chung còng với tôi, như tìm sự an ủi nơi một người đồng cảnh ngộ.
TÔI PHẢI SỐNG - PHẦN 9 VÀ 10
TÔI PHẢI SỐNG - PHẦN 9
Bút Ký của Lm. Nguyễn Hữu Lễ
Bút Ký của Lm. Nguyễn Hữu Lễ
PHẦN HAI: Chiếc
Lá Giữa Dòng
Cơn sốt thời cuộc
Trong đêm khuya thanh vắng,
tôi trằn trọc không ngủ được và nằm ôn lại những biến động của cuộc đời như
đang xem cuốn phim quay chậm. Từ ngày miền Nam rơi vào tay cộng-sản, mặc dù mới
một năm qua thôi, nhưng đời tôi đã trải qua một bước ngoặt quá lớn. Kể từ cái
ngày 30 tháng Tư đen tối đó, tôi cảm thấy mình đã sống trong một thứ nhà tù lớn,
có tên là “Nhà Tù Việt Nam”, để rồi hôm nay lại rơi vào một nhà tù nhỏ tại một
tỉnh lẻ Cao Nguyên.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
































