Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

TIẾN SỸ MARTIN LUTHER KING JR., ĐỒNG TIỀN HAI MẶT


Nguyễn Việt Nữ

Kính thưa quý vị,
Nhân kỷ niệm 84 năm ngày sinh của mục sư Martin Luther King, Jr. (15-1-1929) diễn đàn “Kháng Cộng Cứu Nước” có đăng bài của Tre Xanh (Dân Làm Báo) nhắc tới bài diễn văn “I Have A Dream” đã trở thành lịch sử của nhà tranh đấu dân quyền Mỹ gốc Phi châu nầy. 
Vấn đề chúng tôi muốn được trả lời ngay với tác giả Tre Xanh khi hỏi: “Cho tới bây giờ tôi [tức TreXanh] vẫn không hiểu tại sao lại có một trích đoạn bài diễn văn của một người Mỹ trong sách giáo khoa tiếng Anh trong khi nhà cầm quyền mới của miền Nam Việt Nam còn đang say men “đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào”. Có lẽ ai đó có thẩm quyền kiểm duyệt cho rằng mục sư King là nhân vật bất đồng chính kiến với chính phủ Mỹ, mà hễ đã bất đồng với chính phủ Mỹ thì nhất định đúng là “bạn ta”, là phờ-ren (friend).”

Xin thưa: Không phải “có lẽ” gì cả mà chắc chắn Mục sư King là “friend” của Hà Nội. Ông là một trong những lãnh tụ phản chiến đã góp phần tích cực trong việc mất miền Nam. Hay nói rõ hơn là trong phong trào tranh đấu dân quyền nói là “bất bạo động” của ông King còn có đảng khủng bố, dội bom nước Mỹ, tức là đảng Cộng Sản Mỹ đen lấy quyển “Sách Đỏ” (Hồng Mao tuyển tập”) của Mao Trạch Đông làm tôn chỉ!
Bất đồng chính kiến với chính phủ Mỹ, được công khai biểu tình, đọc diễn văn bày tỏ trước công chúng là một truyền thốngtự do dân chủ lâu đời của Hoa Kỳ, không có gì tội lỗi. Nhưng Mục sư King được chính phủ Mỹ nuôi dưỡng ăn học thành Tiến sĩ rồi còn chống chính phủ quá trớn.
Thử tưởng tượng với tài hùng biện của người từng được huấn luyện để đứng trên bục giảng, mà trước hàng chục ngàn người, ông Mục sư từng bị giam sau song sắt nhà tù, nay giảng về dân quyền cho người da màu không được ngồi chung xe, con cháu không được học chung trường với người da trắng và chỉ ước mơ một ngày nào đó xã hội Mỹ được bình đẳng nên dù thân nầy bị tù đày cũngkhông xá gì, v.v...như trong bài "Tôi có một giấc mơ" thì làm sao không rung động con tim cả những người da trắng?
Nhưng nếu cũng với cách hấp dẫn ấy mà khi giảng để chống chiến tranh Việt Nam thì chẳng khác nào tung trái bom nổ vào chính phủ đang gửi quân tham chiến ở Việt Nam? Mà ông King lại tố cáo sai sự thật nữa chứ? Ông bảo vì kỳ thị nên Mỹ đã gửi người da đen của ông đi chết cho người da trắng trục lợi? Nhưng sau nầy chính tài liệu của Mỹ chứng minh ngược lại: chết nhiều nhứt tại Đông Dương là Mỹ trắng chứ không phải Mỹ đen. (Stolen Valor của B.G Burkett & Glenna Whitley, Verity Press, Texas 1998)

Sau khi biểu tình, ông còn đem cả cập giấy gọi quân dịch trả lại cho bộ Tư pháp rồi cùng với phe Jane Fonda đi quyên tiền nuôi những thanh niên trốn lính! Khủng bố Cộng Sản biết vậy nên càng trà trộn vào phong trào của ông.
Trong bài “Trận mưa bom Giáng Sinh”, tác giả Trọng Đạt viết rằng chính phong trào phản chiến khiến Cộng Sản trở thành ngoan cố, lì lợm, kéo dài thêm chiến tranh, đổ thêm biết bao nhiêu xương máu! Chính người Cộng Sản Mỹ hồi tâm là David Horowitz cũng xác nhận y như vậy!
Cho nên nhân vật đoạt giải Nobel Hòa Bình năm 1964, Martin Luther King Jr., là hai mặt của một đồng tiền. Dễ thấy hơn là bài “I have a dream” là mặt phải, còn hai bài khác là mặt trái của cùng một “đồng tiền” Martin Luther King Jr. và ông đã dùng mặt trái nầy mà nhìn Hồ Chí Minh!
Mặt trái của Mục sư Martin Luther King Jr.
Thường việc nào cũng có hai mặt lợi và hại. Riêng cái lợi của cuộc tranh đấu dân quyền người dân thiểu số da màu tại Mỹ quá lớn và truyền thông thế giới nhất là phe cánh tả của Hoa Kỳ phổ biến bài “I have a dream” đến đổi Tre Xanh khi còn là “một đứa trẻ học Trung Học Đệ Nhất Cấp theo hệ thống giáo dục thời VNCH” cũng có đọc! Như vậy càng chứng minh rằng Việt Nam Cộng Hòa tự do dân chủ được phổ biến ngay cho giới trẻ trong ngành Giáo Dục, dù bạn hay thù, cái gì hay của thế giới đều được cho phổ biến.
Còn thời Hồ Chí Minh giáo dục chỉ duy nhất theo “Năm điều dạy của Hồ Chủ tịch” mà sách giáo khoa Hồ ủy thác cho Giáo sư “Đại thi hào” Tố Hữu soạn. Chẳng hạn từ năm 1950 khi Mao Trạch Đông đem Hồng quân chiếm Tây Tạng thì Hồ Chí Minh sang Tàu học và nhập cảng chính sách “Thuế nông nghiệp” của Mao vào Bắc Việt để trải đường cho chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất, thì Tố Hữu, chỉ thu thuế thôi, đã hô hào:
“Giết, giết nữa, bàn tay không biết nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong...
Cho đảng bề lâu, cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao chủ tịch, thờ Stalin...bất diệt!”
Chính sách Giáo dục giết dân vô tội như vậy của “Giáo Sư Văn hóa” Tố Hữu kéo dài ít nhất 42 năm (1950-1992) nền văn hóa dân tộc và tổ quốc Việt Nam đã ít nhất ta biết là từ lúc đó linh hồn tuổi trẻ Dân Tộc đã thần phục Thiên triều Mao Trạch Đông ! Tức là năm mà tờ Tuổi Trẻ, tiến nói của cháu ngoan Hồ Chí Minh, ngày 4 tháng 1 năm 1992 đăng kết quả cuộc thi “Trai thanh gái lịch thành phố Hồ Chí Minh”, các em ưu tú lớp 12 đã chọn là “đúng” nhiều câu phản lịch sử, trong đó có câu ca dao “Công cha như núi Thái Sơn là của Tố Hữu”!! Bán đảo Đông Dương gồm có Việt, Miên và Trung Quốc!” (Đọc “Dương Thu Hương và Con Hùm Ngủ” hay “Yêu và Bị Yêu” của Nguyễn Việt Nữ, tr. 209, 280, 281)
Do đó ta không lấy làm lạ là côn đồ xã hội đen công khai phá chùa, nhà thờ, thánh thất…từ cả chục năm nay, còn dân thường thì đơn kêu oan cao như núi mà mới nhất là năm 2011 vừa qua, Công an Cảnh sát Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam hiện tại đánh dân gảy cổ chết như ông Trịnh Xuân Tùng; còn bà Bùi thị Minh Hằng chỉ đi biểu tình chống Trung Cộng thì bị bắt đi “giáo dục” 2 năm không cần xét xử; và nhạc sĩ trẻ Việt Khang với hai bài “Anh là Ai?” và “Việt Nam tôi đâu?” mà cũng bị bắt trước lễ Giáng sinh 2011! Chỉ ba người nầy thôi mà đơn khiếu nại của hải ngoại lẫn quốc nội càng khiến ngọn núi “Dân Oan” cao như ngọn Hi Mã Lạp Sơn mọc tại Hà Nội!
Xin trở lại “Mặt trái” của Mục sư Martin Luther King Jr. tại Mỹ
Cũng như tại Việt Nam, truyền thông giấu biến đi chỉ thị giết dân rùng rợn của “nhà văn hóa” họ Hồ và Tố Hữu mà nhà cầm quyền Cộng sản chỉ một chiều ca ngợi Hồ Chí Minh là lãnh tụ vĩ đại chống “Thực dân, phong kiến” và làm cho “Mỹ cút, Ngụy nhào”…Nhờ sách “Trăm Hoa Đua Nở Trên Đất Bắc” của cụ Hoàng Văn Chí ta mới biết các bài thơ rùng rợn như trên của Tố Hữu. Ở Mỹ cũng vậy. Truyền thông Mỹ chỉ phổ biến bài “I have a dream” mà bài “Declaration of Independent from the War in Vietnam” (Tuyên Bố độc lập về Chiến Tranh Việt Nam) thì không ai biết nếu không đọc quyển Việt Nam và Mỹ Quốc (Vietnam anh America) của Marvin E.Gentleman.
Với bài nầy, Mục sư Martin Luther King Jr. đã gây ảnh hưởng như “Tuyên ngôn Độc Lập” của Hồ chí Minh đọc tại Ba Đình ngày 2 tháng 9 năm 1945. Trong khi nước Mỹ đã nuôi dưỡng, giáo dục ông, nhận gia đình ông là công dân Mỹ, mà ngay khi Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ đem quân ngăn Cộng sản tràn vào miền Nam Việt Nam thì ông Mục sư King tuyên bố ly khai khỏi cuộc chiến sống chết đó! Chưa hết, không phải chỉ trong nhà thờ chỉ có vài ngàn người nghe mà ông Tiến sĩ Mục sư “hòa bình” nầy còn tuyên bố phong trào “độc lập” với cuộc chiến Việt Nam đó trước cuộc biểu tình hàng trăm ngàn người phản chiến trước trụ sở Liên Hiệp Quốc nữa!
Trong đoàn người nầy năm 1967 còn có đảng Cộng sản Mỹ đen Black Panthers mà chính quyển hồi ký “Lịch sử sống” (Living History) của đương kiêm Ngoại trưởng Hillary Clinton có viết về đảng Hắc Báo nầy, là lúc còn là sinh viên, bà tưởng Black Panthers là người dân chống bất công nên cũng tham gia ủng hộ và tưởng như chính phủ Mỹ đang đánh, giết dân mình!
Năm 1957, khi quân Mỹ chưa đặt chân lên Việt Nam, tiêu chỉ để tranh đấu cho phong trào dân quyền của Martin Luther King Jr. là “Để cứu linh hồn của nước Mỹ”, nên năm 2010, chúng tôi - Nguyễn Việt Nữ - đã viết bài “Tiến sĩ Martin Luther King Jr. cứu hay giết linh hồn nước Mỹ?”
Bài nầy được đưa vào đặc san Anh ngữ của tổng hội “Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại” (Viet PEN) tại Hoa Kỳ để phân phối cho trên 90 quốc gia đi tham dự Đại hội Văn Bút Quốc Tế tại Tokyo năm 2010. Vì đi họp tại Đông Kinh, nên chúng tôi phải dùng những chi tiết vì sao từ một quốc gia bị tàn phá do Mỹ dội hai trái bom nguyên tử như Nhật mà không thù Mỹ, còn biết dùng tiền Mỹ để đem Nhật Bản thành cường quốc kinh tế thứ hai sau Hoa Kỳ. Được vậy là tại sao và nhờ ai?
Tại sao, là vì Nhật Bản cũng có điệp viên của Quốc Tế Cộng Sản tay chân của Stalin cùng thời với gián điệp Quốc Tế Hồ chí Minh, tên là Sen Katayama, nhưng nhờ Nhật không để cho đảngCộng sản nắm quyền lãnh đạo như Việt Nam bị Hồ Chí Minh cướp chính quyền!
Chính trong quyển “Vừa Đi Đường Vừa kể chuyện” của Hồ Chí Minh, bút hiệu T Lan, ông ta gọi SenKatayama là đồng chí Xan Catadama gặp lại nhau năm 1928 tại Bruxelles, Belgique. Nguyên văn:
“Bác được cử đi dự cuộc hội nghị quốc tế “chống chiến tranh đế quốc” ở Bờ-rút-xen, thủ đô nước Bỉ. Đến ga xe lửa thì Bác gặp đồng chí Xan Catadama - người sáng lập Đảng Cộng sản Nhật…” ( “Vừa Đi Đường Vừa kể chuyện” của T Lan, trang 36, tái bản năm 1999 để kỷ niệm “30 năm thực hiện di chúc Chủ tịch Hồ Chí Minh.”)
Đìều đó có nghĩa là Nhật Bản cũng có đảng Cộng sản cũng lâu tới ngày nay như Việt Nam. Nhưng khác là Nhật Bản may mắn, không có Hồ Chí Minh! 
Còn nhờ ai, là nhờ “quan toàn quyền Mỹ” Douglas McArthur và “người anh hùng không được ca tụng” Shigeru Yosheda của nước Nhật đã nâng kẻ tử thù trở thành đồng minh dù sau chiến tranh không có quân đội cho đến hiện giờ! Trong khi Việt Nam, chỉ vì tự mình “suy nghĩ theo chỉ thị” Quốc Tế Vô Sản mà phát khởi chiến tranh “chống Mỹ cứu nước”, gây đau thương chẳng những cho ba nước Việt, Miên, Lào, mà cả cho Hoa Kỳ nữa. Vì những nhân vật lớn phản chiến như ông Mục sư King là đồng minh với Hồ Chí Minh, đoàn biểu tình tại khắp các thành phố lớn của Mỹ mang biểu ngữ có cờ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam” và hô “Hồ! Hồ! Hồ”, mà chúng tôi đã nêu rõ tên nhân chứng của hai phe chống và bênh họ Hồ, và cả hậu quả bi thảm gồm lời nhân chứng sống hiện tại của Việt Nam.
Đó là bài mang tựa “Does Dr. King Save or Kill the Soul of America?” nhằm mục đích giúp thế giới hiểu mà đoàn kết với Mỹ hầu chống Trung Cộng, nên chúngtôi phải dùng lời của những người nổi danh khắp thế giới như mục sư King Jr...để hi vọng người ta tò mò chú ý đọc. Và vì chiến tranh Việt Nam thế giới tin là do Nixon bỏ rơi mà không dám nhờ Mỹ nữa để chống Trung Cộng, chúng tôi còn nhắc qua Chiến tranh Triều Tiên chấm dứt năm 1953 mà Bắc Hàn vẫn còn tấn công Nam Hàn, nên ngoài Nhật Bản, cho đến nay thời Barack Obama, nửa thế kỷ sau, mà Mỹ vẫn còn giữ vài chục ngàn quân để canh giữ hòa bình cho đồng minh Nam Hàn.
Chúng tôi muốn thế giới phân biệt “hai nước Mỹ” là Mỹ Cộng Black Panthers núp trong phong trào của Martin Luther King Jr. mới bỏ rơi Việt Nam chứ không phải Mỹ Nixon - Kissinger như tuyên truyền, nên chúng tôi đã dùng nhiều tiểu tựa như: “Nixon cũng làm sáng tỏ hiểu lầm bi thảm cho nước Mỹ”, và ghi những lời khuyên của Nixon cho những Tổng Thống Mỹ tương lai. Do đó để cho thế giới hiểu vai trò điệp viên của Stalin là Cộng sản quốc tế Sen Katayama - Hồ Chí Minh trong chiến tranh Việt Nam, chúng tôi kêu gọi “Chúng ta cần phải học bài học rất thông suốt của lịch sử nước Nhật”.
Cuối cùng đưa đến thực tế là tiểu tựa “Kêu gọi Tổng Thống Barack Obama”, phải trích bài diễn văn khi ông đến Na-Uy nhận giải Nobel Hòa Bình ngày 9-12-2009 để thế giới dễ truy lại để hiểu khi chúng tôi so sánh lời Obama tuyên bố với quân đội VNCH hùng cường nhất vùng Đông Nam Á thời chiến tranh Việt Nam…Vì quá nhiều tài liệu trong bài như vậy nên ông Tổng Thư Ký Yên Sơn của Việt Nam Văn Bút Hải Ngoại (Viet PEN) đã nói đùa rằng “bài của Nguyễn Việt Nữ là bài dài nhất thế giới trong năm 2010!”
“Bài dài nhất thế giới” nầy được đăng trong đặc san Anh ngữ Viet PEN, tr.76, trước khi đi Tokyo dự Đại Hội Quốc Tế Văn Bút tháng 9 năm 2010, được nhà biên khảo Minh Võ, tác giả nhiều sách giá trị, như “Hồ Chí Minh, nhận định tổng hợp” tuy bị bệnh tim mạch phải mổ nhiều lần, lại tuổi cao quá yếu không ngồi được lâu, nhưng cụ rất đắc ý khi đọc nên cố gắng ngồi chuyển ra Việt ngữ từng đoạn ngắn cho đến hết. Thật vô cùng cám ơn, vì nếu không được cụ Minh Võ cố gắng vượt bực thì vì sau năm 2010 chúng tôi còn tiếp tục ủng hộ cuộc đấu tranh biểu tình bất bạo động trong nước với Cộng sản trong năm 2011, nên còn lâu lắm bài đi Nhật Việt Nữ mới có thì giờ dịch ra Việt Ngữ được!
Bài tiếng Việt “Tiến sĩ Martin L. King Jr. cứu hay giết nước Mỹ?” tại Hoa Kỳ, được đăng trên bán nguyệt san Văn Nghệ Tiền Phong trọn ba số 862, 863 và 864 mới hết. Còn tại Âu châu, nhân tham dự buổi thuyết trình và văn nghệ quyên tiền gửi về Thương Phế Binh VNCH ở Việt Nam và TPB tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Lý, trọn bài về Mục sư Martin L. King Jr. nầy được đăng thành tập sách nhỏ có tựa “Chân dung người Chiến Sĩ Dân Chủ Hòa Bình” tức bài phát họa về đạo đức cần phải có của người chiến sĩ Cách Mạng tối cần cho VN, kỷ niệm mùa thu Berlin & Paris2011 xuất bản tại Paris, Pháp quốc. Sau đây là trích đoạn để trả lời câu hỏi của tác trả Tre Xanh (Dân Làm Báo) nhân kỷ niệm 83 năm ngày sinh của mục sư Martin Luther King, Jr. (15-1- 1929)
Tiến sĩ Martin L. King cứu hay giết Nước Mỹ? Nguyễn Việt Nữ
Câu trả lời là cả hai. Với phong trào tuyệt vời chống kỳ thị chủng tộc vì dân quyền cho người da Đen, Tiến Sĩ Martin Luther King Jr. đã cứu nước Mỹ. Nhưng với chiến tranh Việt Nam, bất hạnh thay, ông đã giết nước Mỹ.
Chúng tôi xin nhấn mạnh khái niệm này, bởi vì nhiều học giả Mỹ đã bị Hồ Chí Minh đánh lừa, kể cả Tiến Sĩ Martin Luther King Jr, khôi nguyên đoạt giải Nobel Hoà Bình năm 1964.
Tổng Thống Richard M. Nixon cũng từng nói “Không có biến cố lịch sử nào của nước Mỹ bị hiểu lầm nhiều hơn cuộc chiến Việt Nam. Lúc ấy nó đã bị tường trình sai, và ngày nay nó bị nhớ sai. Hiếm khi nào nhiều ngưòi đã sai lầm đến thế. Chưa bao giờ sự hiểu lầm về cuộc chiến đó có những hậu quả bi thảm đến như vậy.”
Bây giờ thì đã quá trễ, nhưng ít nhất chúng ta phải đánh tan mọi hiểu lầm để chặn đứng những hậu quả bi thảm để chúng không lan rộng hơn nữa.
Trong chiến tranh Việt Nam vào những năm của thập niên 60s, Tiến Sĩ King đã đưa ra nhiều lời tuyên bố công khai, thậm chí ông còn giữ một lập trường ôn hòa về những lực lượng đang lên của phong trào da màu, kể cả những nhóm tranh đấu như nhóm Cộng Sản theo Mao Trạch Đông thuộc đảng Hắc Báo (Black Panthers) chiến đấu vì “Phong trào Dân quyền”
Người ta chỉ nhớ niềm mơ ước đặc sắc của ông với bài “Tôi có một giấc mơ”. Nhưng ngày 4 tháng 4 năm 1967 mục sư King đã đến nhà thờ Riverside ở Manhattan để đọc một bài thuyết giảng tựa đề “Tuyên Bố độc lập về Chiến Tranh Việt Nam” trưóc 3,000 người ngồi chật ních thánh đường.
Chưa hết, ngày 15 tháng Tư năm đó, TS King còn đọc diễn văn trước hàng trăm ngàn người xuống đường biểu tình chống chiến tranh diễn hành từ Công Viên Trung Tâm tới trụ sở Liên Hiệp Quốc ở Nữu Ước.
Bài giảng “Tuyên bố độc lập về ChiếnTranh VN” của vị Mục sư có ảnh hưởng sâu xa, tăng cường ý thức phản chiến khắp nơi, từ các nhà thờ, trường học tới các xóm nghèo và hàng ngũ chiến binh ở Việt Nam.
Trong 9 trang giấy của bài thuyết giảng, - tài tình là ông chỉ nói với người Mỹ mà thôi - để nhìn chiến tranh như một kẻ thù của dân nghèo, như cộng đồng của ông, và ông coi chế độ Miền Nam VN - chế độ Ngô Đình Diệm -- được Mỹ ủng hộ là chế độ tàn bạo. TS King gọi nó là chế độ sát nhân của Diệm.
Ông nói nhóm của ông từ 1957 đã chọn khẩu hiệu “Để Cứu Hồn Nước Mỹ”.
Vì thế, năm 1967, ông kết luận: “Nếu linh hồn Mỹ trở nên hoàn toàn bị đầu độc, thì cuộc phẩu nghiệm tử thi sẽ thấy một phần là Việt Nam”.
Mục sư King nói Hồ Chí Minh đã tuyên bố Việt Nam độc lập từ 1945. Trong tuyên ngôn đôc lập này ông Hồ đã trưng dẫn bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Hoa Kỳ.
Nhưng, King nói trước đám đông: “người Mỹ chúng ta đã từ chối, không nhìn nhận họ”. Chính quyền cách mạng Việt Nam đã được thành lập không phải do Trung Quốc, mà là bởi các lực lượng bản xứ, trong đó gồm một số người Cộng Sản.”

(Trong bài “Chung chăn gối với kẻ thù” (Sleeping with the enemy) TNS James Webb của Virginia đã nói dù CS có ít đi nữa nhưng ảnh hưởng cũng cực kỳ mạnh.)
TS King cũng tố cáo “kẻ cung cấp bạo lực lớn nhất hoàn cầu chính là chính phủ của tôi (tức chính quyền Mỹ) (Xem Việt Nam và Mỹ Quốc (Vietnam and America) của Marvin E. Gentleman, Jane Franklin, Marilyn B. Young and H. Bruce Franklin xuất bản lần thứ hai, năm 1995, trang 310.)
Tất cả chúng ta đều biết, đoàn kết thì chúng ta sống, tuy nhiên, lúc ấy thật là nguy hiểm và tai hại cho Mỹ Quốc, vì khi mà nước Mỹ gửi quân sang tham chiến ở Đông Dương chống Cộng Sản, thì tại quốc nội, mục sư King lại hô hào “đứng ngoài cuộc chiến” !! Vì thế, mấy tháng sau lời tuyên bố đó, vào mùa thu năm 1967, Bác sĩ Benjamin Spock - bạn thân của TS King - và 4 người khác đã trao trả cho bộ Tư Pháp một cái cặp đựng đầy thẻ quân dịch.(Không giao cho người được gọi nhập ngũ!)
Tại sao Hoa Kỳ từ chối không nhìn nhận Hồ Chí Minh vào năm 1945?
I . Lịch sử Mỹ
Tổng Thống thứ 33 của Mỹ, Harry S. Truman (1945-1953) đã từ chối, không nhìn nhận Hồ Chí Minh, vì Hồ là một điệp viên của Quốc Tế Cộng Sản.
Mở đầu cuộc sưu tầm tra cứu bắt đầu từ nguồn gốc đảng Cộng Sản, thì sẽ tìm ra thủ phạm không thể sai lầm sau đây: (Phần II, vì sợ bài nầy quá dài, xin qua phần III,)
(Tham chiếu: “Trăm hoa vẫn nở trên đất Bắc” của cựu cán bộ Việt Minh Hoàng Văn Chí, người có công với Cách Mạng chống Pháp, từng làm việc với Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng...nhưng sau khi tham gia Cải Cách Ruộng Đất, ông và nhiều cán bộ Việt Minh khác đã biết bộ mặt đẩm máu của Cộng Sản Hồ Chí Minh nên đã chống lại bằng ngòi bút, rằng người dân “Chẳng hiểu Cộng Sản là thứ thối tha gì vậy”.)
Họ hỏi về nó như sau:
III. Cây Cộng Sản, Cây Cứt Lợn, Cỏ Bọ Xít hay “Cỏ Bác Hồ”?
Từ 1941, Hồ Chí Minh trở về vùng Việt Bắc để bắt đầu làm cách mạng chống Pháp, được biết dưới tên Việt Minh. Trí thức Việt Nam hợp tác chặt chẽ với Hồ. Nhưng họ không biết Cộng Sản, vì ý thức hệ Mác Lê chưa từng có trong văn hóa của họ trước đây. Hai tên đó là những câu hỏi thực, là câu chuyện thực về chủ nghĩa CS của ông Hồ.
Nếu nói về đạo hiếu đúng nghĩa theo luân lý “Cửa Khổng Sân Trình”, trong đòan người khổng lồ ai bằng cụ Tú Nho Phan Khôi, người đã từng đi kháng chiến chống Pháp ở chiến khu Việt Bắc, đã làm tròn mỹ mãn công tác phiên dịch sách chữ Hán và chữ Pháp ra tiếng Việt, đã được Bác Hồ ban cho cụ một chiếc áo blouson Mỹ (Trăm Hoa Đua Nở Trên Đất Bắc, trang 55.) Nhưng vì “có tim” nên cụ Phan Khôi bất bình với chính sách khủng bố của Việt Minh, vì cụ đã sớm thấy lối giết người dã man kiểu Phạm Ngọc Thảo bị đi “mò tôm” ở miền Nam; nơi khỉ ho cò gáy Việt Bắc, cụ làm bài thơ ám chỉ Việt Minh là lòai thú vật bằng chữ Hán mà Thế Lữ dịch ý như sau:
“Một mình trước cảnh xanh núi rừng
Ta ngồi ngạo nghễ với bầy chim bầy vượn
Vì ta chạy lọan mà tình cờ gặp cảnh lâm tuyền.”
Đến khi phong trào kháng chiến Việt Minh hiện nguyên hình là Đảng Cộng Sản, cụ Phan Khôi đã viết bài “Cây Cộng Sản” chỉ ngay vào vùng Việt Bắc, quê hương cách mạng:
“Có một thứ thực vật nữa cũng như sen Nhật Bản ở nước ta trước kia không có mà bây giờ có rất nhiều. Đâu thì tôi chưa thấy, chỉ thấy trong mấy tỉnh Việt Bắc không chỗ nào là không có.” Cụ Phan Khôi cho rằng nó mọc trên thị trấn bị ta phá họai như rừng, ken kít nhau. Nơi gọi là Cỏ Bù Xít vì nó có mùi hôi như con bọ xít; nơi gọi là Cây Cứt Lợn, nơi gọi là Cây Chó Đẻ. Tên đều không nhã tí nào hết (…) thứ cây ấy những người có học gọi bằng Cây Cộng Sản. Cụ cho rằng trước kia xứ ta không có Cây Cứt Lợn dại này, mà vì người Pháp mang đến trồng ở các đồn điền cà phê, cao su để che đất cho mát gốc: “Không mấy lâu nó mọc đầy cả đồn điền, trừ khử không hết được, nó lan tràn ra ngòai đồn điền. Cái tình trạng ấy bắt đầu có trong những năm 1930-1931 đồng thời với Đông Dương Cộng Sản Đảng bắt đầu họat động. Phong trào cộng sản cũng lan tràn nhanh chóng như thứ cây ấy, cũng không trừ khử được thứ cây ấy cho nên bọn Tây đồn điền đặt tên nó là “herbe communiste”, đáng lẽ dịch là cỏ cộng sản, nhưng nhiều người gọi là Cây Cộng Sản. Nó còn một tên nữa rất lạ…”
Cụ Phan Khôi còn táo bạo hơn, đã bịa ra rằng có ông già người Thổ ở vùng Việt Bắc:
“Hỏi ông tên nó là cây gì, ông nói tên nó là “cỏ cụ Hồ”. Thứ cỏ này trước kia ở đây không có, từ ngày cụ Hồ về đây lãnh đạo cách mạng thì thấy thứ cỏ ấy mọc lên, không mấy lúc mà đầy cả đường xá đồi đống, người ta không biết tên nó là gì, thấy nó cùng một lúc với cụ Hồ về thì gọi nó như vậy.” 
Cụ yêu kháng chiến nhưng ghét Cộng sản vì chính sách khủng bố tàn bạo của nó. Cụ đồ nho Phan Khôi đã thẳng thắn vạch mặt chỉ tên Cây Cộng Sản là Cây Chó Đẻ do cụ Hồ đem vào Việt Nam khi lãnh đạo cách mạng. Sống 9 năm trong chiếc nôi cách mạng, bên cạnh bác Hồ, được ân sủng của Bác, nhưng cụ Phan đã không vì “chữ hiếu” mà ca tụng kẻ ác. Dĩ nhiên, bài này không được phép xuất bản. Nhưng chúng ta có thể tìm thấy nó trong Báo Văn Nghệ ở miền Bắc của thời Hồ Chí Minh, số tháng 8 năm 1958, vì báo này trích đọan văn nói trên của Phan Khôi để buộc ông tội phản động.
(Yêu và Bị Yêu, Nguyễn Việt Nữ, trang 184)
IV. Những nhân chứng sống về Cộng đảng của HCM trong năm 1945
Khi chiến tranh kết thúc vào năm 1975 là lúc bắt đầu những đau buồn do tư tưởng Hồ Chí Minh Trong sắc lệnh 49 nói trên. Sau khi CS nắm quyền, tất cả các tôn giáo ở Việt Nam đều chung số phận. Một chiến dịch đàn áp dữ dội nhắm vào Phật Giáo được tung ra khắp miền Nam. (Tại miền Bắc thi ông Hồ đã quét sạch từ 1945 rồi.) Nhiều tín đồ mọi tôn giáo bị bỏ tù hay sách nhiễu. Ở đây chúng tôi chỉ xin nói đến 2 trường họp nổi bật tượng trưng cho số phận của hàng triệu người dân Việt Nam: Người CS nêu tất cả mọi quyền tự do trong Hiến Pháp. Luật pháp cũng có vẻ văn minh như mọi quốc gia hiện đại. Nhưng họ bắt bỏ tù người dân mà không cần xét xử theo thủ tục cần thiết. Nếu có ai đòi nhân quyền theo đúng luật của chính phủ, thì sẽ bị đánh đập, bỏ tù hay bắt giam tại gia với sự canh chừng rất nghiêm ngặt của cảnh sát; điện thoại bị cắt; mọi người thăm viếng đều bị theo rõi. Về việc này Hòa thượng Thích Quảng Độ khi được phóng thích nhân ngày “Quốc Khánh” của CS, mồng 2 tháng 9 năm 1998, đã nói: “Tôi rời nhà tù nhỏ để vào một nhà tù lớn hơn.”
1.      Hòa thượng Thích Quảng Độ, Quyền Tăng Thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là một lãnh tụ tôn giáo dám công khai phê bình chỉ trích nhà cầm quyền CS Việt Nam.

Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất bị bách hại một cách có hệ thống. Tài sản bị tịch thu. Các tu viện và cơ chế Giáo Hội bị giải tán. Hàng ngàn tăng ni bị bắt hay lùa vào quân ngũ. Với tư cách tổng thư ký của Giáo Hội, hòa thượng Thích Quảng Độ đã gửi hàng ngàn lá thư cho nhà cầm quyền phản đối những trường hợp đàn áp tôn giáo cụ thể. Vì thế ông bị bắt năm 1977.
A.     Sư phụ của Hòa Thượng bị hành quyết không xét xử trong Cách Mạng Mùa Thu, năm 1945.
Hòa thượng sinh năm 1928 tại tỉnh Thái Bình (Bắc Việt), đi tu năm 14 tuổi. Đến khi 17 tuổi, năm 1945, ông đã chứng kiến Việt Minh bắt đầu làm cuộc Cách Mạng Mùa Thu bằng hành động hành quyết sư phụ của ông, không theo một thủ tục pháp lý nào, mà chỉ do cái gọi là tòa án nhân dân, do nông dân vô học xét xử theo hận thù. Trong bức thư ngỏ gửi Tổng Bí Thư đảng CSVN Đỗ Mười vào năm 1994, ông đã viết: “Vào đúng lúc ấy, tôi nguyện sẽ làm tất cả những gì có thể làm để chống lại sự cuồng bạo và bất khoan dung, và hiến dâng cuộc đời tôi để theo đuổi công lý thông qua lời dậy của đạo Phật về bất bạo động, khoan dung và thương cảm. Tôi chưa bao giờ hối tiếc về quyết định này. Nhưng tôi chỉ nhận ra được chút ít rằng lời ước nguyền đơn sơ của tôi đã dẫn tôi vào con đường lát bằng xà lim, tù đầy, tra tấn, giam cầm trong nhiều năm đến như thế này. Chẳng bao lâu tôi nhận ra rằng tất cả những bạo chúa đều sợ sự thực, và chúng ta phải sẵn sàng trả giá -- đôi khi một giá rất cao -- để bảo vệ những xác tín và giá trị mà chúng ta tin là đúng.”
(Hòa thượng đã gửi lá thư ngỏ cho Tổng Bí Thư Cộng Đảng Đỗ Mười, kèm theo 44 trang tài liệu nhan đề “Nhận định về những Sai lầm tai hại của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Dân tộc và Phật giáo”.)
B.     Bà mẹ 84 tuổi bị giết bằng cách để cho chết dần chết mòn vì thiếu dinh dưỡng và săn sóc y tế. Hòa thượng Thích Quảng Độ bị bắt ngày 25-2-1982 vì chống việc thành lập một giáo hội Phật Giáo Việt Nam do nhà nưóc bảo trợ, tức Phật Giáo Quốc Doanh (PGQD), một tổ chức bị kiểm soát bới Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam của Đảng CS, và vì phản đối những cố gắng đem Phật Giáo VN Thống Nhất nhập vào tổ chức Phật Giáo quốc doanh. Tất cả bản sao của hàng ngàn lá thư gửi cho nhà cầm quyền sau chiến tranh kết thúc nhằm phản đối sự đàn áp tôn giáo, đã bị thiêu hủy trong tháng 7 năm 1982, khi CôngAn chiếm giữ bản doanh của Giáo Hội PGVNTN tại chùa Ấn Quang. Phải mất 5 ngày mới đốt hết những tài liệu và hồ sơ của GHPGVNTN.
Hòa Thượng bị đầy tới một làng xa xôi thuộc Vũ Đoài, Thái Bình (Miền Bắc Việt Nam), phải sống ở đó 10 năm trong tình trạng tù tại gia. Bà mẹ 84 tuổi của ông cũng bị đầy tới đó cùng với ông. Bà cụ mất năm 1985 vì thiếu dinh dưỡng và săn sóc y tế. Năm 1990, bộ trưỏng Công An Mai Chí Thọ, một trong những bộ mặt thế lực nhất, mời hoà thượng Quảng Độ giữ một chức vị trong giáo Hội Phật Giáo Quốc Doanh ở Hà Nội. Nhưng ông đã khước từ. Ông trở lại Saigon vàơ tháng 3 năm 1992 (Nguồn Võ Văn Ái, phát ngôn viên của GHPGVNTN, Email: queme@free.fr)

Nhân chứng sống thứ hai là:

2. Linh mục tù nhân lương tâm Tadeo Nguyễn Văn Lý… Vấn đề quan trọng là dù đang nằm trong quyền sanh sát của Cộng Sản mà Linh mục Thương Phế Binh Nguyễn Văn Lý vẫn tiếp tục lương tâm phải nói lên tội ác của đảng Cộng Sản do Hồ Chí Minh lãnh đạo. Ngài đã dám nộp đơn kiện Cộng Sản Việt Namvề “Tiến trình chịu bất công: 4 lần, 17 năm tù giam và 7 lần, 14 năm quản chế” Ngài.
Đơn kiện có kèm bảng liệt kê 54 Nhục hình & Kỹ xảo tra tấn của CSVN trên các tù nhân. Nhiều kỷ thuật tin vi đưa đến chết người hay vĩnh viễn tàn tật mà ai muốn điều tra cũng khó biết vì chưa đủ lâu để thấy hậu quả hiện ra, như nhục hình thứ 33 dành cho Tù Nhân Chính Trị Nguyễn Hữu Cầu. “Đương đơn” còn nhấn mạnh đến tội ác đối với phụ nữ mà nạn nhân như Lê Thị Kim Thu, Luật Sư Lê Thị Công Nhân sẳn sàng ra tòa làm chứng.
Sau 54 Nhục hình & Kỹ xảo tra tấn trên các tù nhân, Cha Lý tự hỏi và đáp:
***Tại sao Cán Bộ CSVN lại hoang dã, ác tâm và tàn bạo đến thế ? Câu trả lời rất chính xác và rất vắn gọn đầy đủ của Cha Lý chính là: “Vì họ là các đệ tử chân truyền của Các-mác, Lênin, Stalin, đặc biệt là Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh!
Đơn kiện được ký ngày 8 tháng 6 năm2010, là ngày giỗ lần thứ 22 Đức cố TGM Philipphê Nguyễn Kim Điền, tử đạo ngày 8-6-1988 tại bệnh viện Chợ Rẫy, Sài Gòn, mà “Thương Phế Binh” Nguyễn Văn Lý do bị Y Bác sĩ CSVN cho uống thuốc độc.
Một điểm nổi bật là “Bần tăng” Nguyễn Văn Lý muốn “phơi bày sự thật, không thù hận một ai, chỉ vì trách nhiệm phải lên án và triệt tiêu cái ác xấu để đòi công lý cho Đồng bào Việt Nam.”
Tóm lại ai phát biểu hay tra cứu về việc nhà cầm quyền CS đàn áp người dân thì chắc chắn sẽ gặp khó khăn rắc rối như đương kiêm tù nhân thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu!
(Còn sau đây là trích phần của Tổng Thống Richard Nixon viết về chiến tranh Việt Nam)
Nixon cũng làm sáng tỏ hiểu lầm bi thảm cho nước Mỹ:
“Những kẻ phản chiến tin rằng Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam là linh hồn củacách mạng Việt Nam, là một phong trào yêu nước của người bản xứ tự động nổi lên chống lại chế độ đàn áp của Diệm. Ý tưởng lầm lạc này đã tạo nên một chiến dịch tuyên truyền mạnh mẽ tại Phương Tây. Nó đã trở thành điểm hội tụ của các lực lượng phản chiến, đồng thời làm cho người ta tưởng rằng Hoa Kỳ đã can thiệp vào cuộc nội chiến.”
Đó là lý do tại sao ở đầu bài này chúng tôi đã nói TS King “giết” linh hồn của Mỹ Quốc trong chiến tranh Việt Nam, vì Quân Đội Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam, bạn thân nhất của người Mỹ, là lực lượng hùng mạnh nhất vùng Đông Nam Á vào thời gian đó.
Trước hết là lời tuyên bố của Tổng Thống Obama tại Na-Uy:
“Chỉ cho tới khi Châu Âu được giải phóng, thì cuối cùng nó (châu Âu) mới thấy hòa bình. Nước Mỹ chưa bao giờ chiến đấu chống một nền dân chủ, và các đồng minh thân thiết nhất của chúng ta là những chính phủ bảo vệ các quyền công dân.”
Vâng, đúng vậy, một trong những đồng minh hay người bạn thân nhất của chúng ta (Mỹ) trong chiến tranh Việt Nam là chính phủ Nam Việt Nam. "Họ đã (chiến đấu để) bảo vệ các quyền của công dân."
Nhưng, đáng tiếc là cuối cùng, sự việc đã bị đảo lộn cả.
Tổng Thống Nixon giải thích tại sao? Bởi vì:
“Có quá nhiều trí thức Mỹ và những bậc thượng lưu ưu tú của nền văn hóa Mỹ đã tự tỏ ra là họ xuất sắc sáng lạn, nhưng họ bị chột một con mắt: Họ có xu hướng chỉ thấy điều xấu xa ở phía bên Hữu, chứ không thấy xấu ở phía bên Tả. Họ có thể cực kỳ đơn sơ và ngây thơ về những thực tế của cuộc chiến toàn cầu mà chúng ta đang chiến đấu trong đó. “Chiến tranh là xấu” Hòa bình là tốt. Ngày nay, vấn đề Phương Tây sống hay chết nằm trong tay lực lượng ưu tú mới của mình.
“Nước Mỹ thua ở Việt Nam, vì lực lượng ưu tú này luôn luôn mô tả trước là Diệm, rồi sau là Thiệu là những nhà độc tài tham nhũng, và cuộc chiến là xấu xa không đáng để tham chiến. Họ làm ngơ không đếm xỉa đến điều này là, nếu không chiến đấu thì sự thể sẽ còn tồi tệ hơn như thế nào...Các đài truyền hình thì lãng mạn hóa đối phương gọi chúng là những nhà cách mạng. Cũng giống như tờ Nữu Ước Thời Báo lãng mạn hóa phe Fidel Castrohai thập niên trước, mô tả anh ta là thành tố chính trong việc làm cho cuộc cách mạng của anh ta trở nên chính đáng, và làm cho anh ta nắm chắc phần thắng. 
Cộng Sản nguy hiểm cho Tây Phương hơn là chủ nghĩa phát xít của Đức Quốc Xã. Bởi vì nước Nga khi nó tới mọi quốc gia mà nó muốn thống trị thì nó làm như nó tới để giải phóng nước đó khỏi sự đàn áp của Đế Quốc.” (Xem tác phẩm The Real War của R Nixon trang, 259)
Tổng thống Nixon biết rất rõ về Cộng Sản, ít nhất kể từ khi ông là phó Tổng Thống vào năm 1953. Cộng Sản giết dân vô tội trong Cải Cách Ruộng Đất ở Nga, tàn ác hơn Hitler. Vì vậy trong sách ông đã viết về năm 1930 là năm Hồ Chí Minh, với tư cách là một điệp viên của Quốc Tế Cộng Sản đã tổ chức nên đảng Cộng sản Đông Duơng ở Hương Cảng (Đông Dương gồm Việt Nam, Ai Lao vàCambôdia.) Lúc đầu Hồ đặt tên là Đảng CSVN. Nhưng liền sau đó phải theo lệnh của Liên Xô cải danh là đảng CS Đông Dương.
“Công cuộc tập thể hóa nền nông nghiệp Xô Viết vào năm 1930, là một trong những sự tàn ác đáng ghi nhớ nhất trong lịch sử loài người, bằng nhiều cách nó là kiểu mẫu cho thảm họa diệt chủng tại Cambodia trong thời đại chúng ta.”
Đúng là chính phủ Nam Việt Nam, một đồng minh của Mỹ, dù là Ngô Đình Diệm hay Nguyễn Văn Thiệu, cho dù là quốc gia kém hiện đại, không bằng Mỹ. Vì đó là một nền Cộng Hòa rất non trẻ. Nhưng chế độ đó tốt hơn chế độ CộngSản của miền Bắc một trăm lần.
Nixon nói:
“Tôi đưa ra hai bảo đảm cho Thiệu: Chúng tôi sẽ tiếp tục gửi cho ông đủ quân viện để giữ được cân bằng lực lượng, và chúng tôi sẽ đánh trả một cách nhanh chóng những toan tính của miền Bắc nhằm vi phạm những điều khoản của hiệp định đính chiến.
Nam Việt sẽ giải quyết những viphạm nhỏ của miền Bắc về ngưng bắn. Và Hoa Kỳ sẽ trả đòn chống lại những vi phạm lớn...Nhưng Hạ viện do đảng Dân Chủ kiểm soát, họp kín đã bỏ hiếu 154/ 75 chấp thuận việc cắt hẳn ngân sách quân viện để mở các cuộc hành quân ở Đông Dương. Điều này là một sự đầu hàng hèn nhát trước những đòi hỏi cực đoan nhất của Bắc Việt.”
Chúng ta thua ở Việt Nam khi chiến thắng đã kề là do “Quốc Hội tự chuốc lấy chiến bại.” Nixon đã viết như thế trong tác phẩm No More Vietnams. 
Vì vậy Nixon đã liệt kê 10 quy luật cho các vị kế nhiệm ông noi theo trong những năm đầy nguy hiểm trước mắt. Hai trong số đó là:
-- Luôn luôn giúp bạn hữu của chúng ta, ít nhất cũng bằng đối phương chúng ta giúp bạn của họ, tức kẻ thù của chúng ta.
-- Đừng bao giờ đánh mất lòng tin. Khi có chính nghĩa thì lòng tin có thể chuyển rời núi non. Lòng tin mà không có sức mạnh thì vô dụng. Nhưng sức mạnh mà không có lòng tin thì chẳng có hiệu quả gì. (The Real War, trang 271) (Hết trích)
Bài nầy bổ túc thêm bài “TổngThống Richad Nixon có công cứu vãn sự tồn tại của Việt Nam Cộng Hòa” do tácgiả Trọng Đạt kết luận trong bài “Trận mưa bom Giáng Sinh” năm 1972.
Để mọi người cần nhìn kỹ lại quá khứ, đừng để hàm oan “người làm ơn mắc oán” như cặp Nixon--Kissinger. Vì những tổ chức như ông Mục sư King Jr . buộc phải rút quân và Quốc Hội Mỹ quyết thắc chặt túi tiền nên Nixon phải thực hiện để Hoa Kỳ đừng bị chia hai. Việt Nam ở xa nữa vòng trái đất, cho là ông King Jr không thế nào hiểu nỗi sự thật, nhưng còn Nam Mỹ, chỉ là cửa sau của mái nhà Hoa Kỳ của ông thôi, nhưng ông cũng chẳng hiểu nhiều hơn. Ông vẫn phản đối chính phủ Mỹ khi yểm trợ các chính quyền chống Cộng như thường! Đó là về kiến thức, chưa kể về đạo đức ông Mục sư Martin L. King Jr. còn dâm dục hơn Bill Clinton nữa!
Xin dịch bài viết của Tre Xanh cho người Mỹ phản chiến đọc, vì bây giờ là trên ba thập niên từ khi Mỹ bỏ Đông Dương, xã hội Việt Nam rung rợ những công an côn đồ đánh chế dân, ai cũng biết. Nhưng, ngay cả người Việt Nam mà nếu không có mặt ngày miền Bắc vào “giải phóng” miền Nam thì cũng không tin được những việc mà Tre Xanh là nhân chứng, nói gì người ngoại quốc? Vì ai cũng tưởng khi hết tiếng súng là hạnh phúc!
Bài viết của Tre Xanh có nhiều sự thật rất cảm động: “Sau 1975, cả miền Nam Việt Nam trở thành một nhà tù lớn. Tôi lớn lên trong một thế giới không có bóng đàn ông. Bọn họ nếu không bị đưa đi “học tập cải tạo” thì cũng vượt biên gần hết rồi. Các anh họ, anh rể tôi đồng loạt trở thành những người tù không có bản án, không biết ngày nào mãn hạn…”
Một thế giới không có bóng đàn ông, trẻ em và đàn bà gánh vác mọi sự.
Tre Xanh, nhân chứng tuổi thơ bị đánh mất tâm hồn vô tư lự, mất niềm vui sống, mà phải lo sợ ngay khi “hòa bình” về: “Chỉ là một đứa nhỏ mà tôi đã biết sợ tiếng ồn ào huyên náo, tiếng đập cửa lúc nửa đêm. Chỉ là một đứa nhỏ mà tôi đã biết rơi nước mắt khóc thương bạn mỗi khi vô trường nghe được tin gia đình bạn này vừa bị “đánh tư sản”, ba của bạn kia bị bịt mắt bắt đi đâu đêm qua không rõ, bạn nọ không đi học trường mình nữa vì gia đình bạn bị bắt đi “kinh tế mới” rồi.
Và đây, tình cảnh phụ nữ, một cô giáo:
“Chỉ là một đứa nhỏ mà tôi đã biết nhắc nhở bạn bè giữ trật tự lớp trong lúc cô giáo chúng tôi lên lớp trễ. Tôi sợ ban giám hiệu thấy lớp ồn ào biết cô thường xuyên trễ sẽ đuổi việc cô. Chồng cô đi học tập, vì ngành giáo dục thiếu người nên cô còn giữ được công việc này kiếm mỗi tháng 9 ký gạo đem về nuôi các con. Đồng lương nhà giáo ít oi, làm sao đủ sống nên đêm đêm cô tôi phải thức dậy tờ 2-3 giờ sáng đạp chiếc xe mini cọc cạch ra các bến xe liên tỉnh, chờ chực mua được bao gạo, bao bột, dăm bẩy ký đậu của những người buôn lậu đường dài hay nông dân từ các tỉnh thoát lưới kiểm soát của nhóm “kinh tế thị trường” đem về được. Mua được hàng, cô lại còng lưng chở về bỏ mối trong mấy chợ nhỏ rồi hối hả đạp xe tới trường.
Có nhiều lúc tôi lén nhìn thấy cô vừa hối hả đi men theo hành lang vào lớp để tránh gặp mặt ban giám hiệu vừa phủi vội dấu bụi bột, bụi cám bám trên vạt áo dài. Những dấu vết cần lao đó của cô, tôi suốt đời không quên….”
Hẳn là không bao giờ quên tuổi trẻ trong nước học năm điều dạy “suy nghĩ theo chỉ thị” Quốc Tế Stalin để “cám ơn Bác, cám ơn Đảng” vì…Công Cha như núi Thái Sơn là của Tố Hữu? Tre Xanh viết vì hậu quả lối giáo dục bằng thù hận, chém giết đó đã luyện cho bản thân mình và gia đình trở thành quá nhu nhược:

“Chỉ là một đứa nhỏ mà tôi đã biết học cúi đầu an phận sống, mong sự bình an cho gia đình mình. Người ta bắt đi sinh hoạt thiếu nhi, ừ thì tôi đi. Người ta bắt tôi đi lao động, ừ thì tôi lao động. Người ta bắt tôi học những bài hát ngợi ca đảng, ngợi ca chế độ, ừ thì tôi học. “Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy ước vọng. Một mùa xuân tươi tràn ánh sáng khắp nơi nơi.” Ước vọng gì đây, ánh sáng nào đây hỡi đảng?

“Cónhiều khi thấy tôi đi sinh hoạt đội về nhà tức tưởi khóc vì ấm ức, mẹ tôi an ủi,“Thôi con ơi, thời buổi bây giờ người ta ai sao thì mình vậy cho yên thân.”
Nhưng “yên thân” làm sao được khi tôi luôn luôn được những “người lớn” có quyền lực nhắc nhở mình là “đồ ngụy” là “thứ phản động”. Thời đó mỗi địa phương như là một sứ quân. Mạnh ai nấy đặt ra luật lệ quy định riêng của mình để biểu tỏ quyền uy.” (Hết trích)
Bây giờ thì chẳng những Tre Xanh đang được tự do trên xứ Mỹ mà mọi người Việt Nam đã xa quê hương, hưởng hết những tự do dân chủ của Tây phương, mong tất cả ca vang lên “Tôi có một giấc mơ” cho Mẹ Việt Nam, nhưng vẫn cần biết mặt trái của Mục sư Martin Luther King Jr. và cho thế giới biết rằng, đúng như lời tiên tri chẳng những của Tổng Thống thứ 37th Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ Richard Nixon mà cả bốn ông tiền nhiệm: “Tất cả bốn vị Tổng Thống tiền nhiệm của tôi là Truman, Eisenhower, Kennedy, và Johnson đều rất yêu chuộng hòa bình. Mỗi người đều khôngmuốn chiến tranh xảy ra cho Việt Nam bằng mọi cách có thể. Nhưng họ đều tin vững chắc rằng hòa bình dưới chủ nghĩa Cộng sản giết nhiều người hơn tất cả chiến tranh chống Cộng. Và họ đã nhìn nhận rằng nếu Cộng sản thắng ở Việt Nam sẽ là một tai hại không những cho Việt Nam mà còn cho quyền lợi của Mỹ và cả thế giới.” (No more Vietnams, Richard Nixon, p.159)
Trớ trêu là tới năm 2010, coi như đại họa mất nước Việt Nam và thế giới về tay Trung Cộng đã quá rõ, nên Ngoại trưởng Hillary Clinton trở lại Việt Nam -- mà năm 1975 họ đã phải vội vã rời bỏ vì áp lực của Quốc Hội Dân Chủ và phong trào phản chiến, trong đó có vợ chồng bà Clinton--chính bà Ngoại trưởng tuyên bố cũng vì quyền lợi, Hoa Kỳ sẽ trở lại làm chủ Thái Bình Dương!
Năm 2010 khi nghe vậy, các nước quanh bờ Thái Bình đều vững dạ, kể cả người Việt Nam, không ai còn tru tréo là “đế quốc tư bản Mỹ” đem chiến tranh đi xứ người để “khai thác, trục lợi” nữa! Trong khi bốn ông Tổng Thống cũng cùng chống Cộng “vì quyền lợi của nướcMỹ” mà nhóm phản chiến Mỹ trong ấy có người Mỹ da đen trong phong trào Martin Luther King Jr. hưởng đầy ấp, nhưng năm 1964, họ biểu tình hét vang và lập đi lập lại: 
“Nè!L. B. Johnson, đã giết được bao nhiêu đứa trẻ hôm nay rồi?”
Theo Nixon, có lẽ Tổng Thống tiền nhiệm Lyndon L Johnson nghe như vậy 4 năm, chiến tranh Việt Nam đã “hủy diệt” ông ta, dù ông mãn phần năm 1972, lúc cuộc chiến gần tàn!
Đến phần Richard Nixon, ngay trong chiến dịch tranh cử năm 1968, chưa biết đắc cử để được tuyên thệ nhậm chức Tổng Thống nhiệm kỳ đầu vào tháng 1 năm 1969 nữa, thì trước khi lên diễn đàn tại Virginia, chưa hề bắn Việt Cộng viên đạn nào, mà một em gái độ 17 tuổi đã vượt hàng rào an ninh, chạy đến phun nước miếng vào mặt Nixon mà thét lời nguyền rũa: “Đồ sát nhân!”
(No more Vietnams, Richard Nixon, p.162&163)
Chính Johnson quyết biến tư bản Hoa Kỳ thành “Đại Xã Hội bao cấp” cho người nghèo, thiếu phương tiện; và Nixon tiếp tục đẩy mạnh mà những người Mỹ đen được hưởng trọn vẹn vật chất và dân quyền. Ta có nhân chứng là gia đình đương kiêm Tổng Thống Barack Obama và Đệ nhất Phu nhân Michelle Obama được hưởng khi nghèo khổ thời thơ ấu đó! Chỉ khác là khi người đen tranh đấu còn có người trắng như Bill & Hillary Clinton ủng hộ, còn Việt Nam Cộng Sản thì từ thời Hồ Chí Minh đã “vô cảm, vô tâm” vì là người khổng lồ thiếu tim!
Bây giờ cần nhắc lại “I have a dream” và bài của Tre Xanh, để những ai từng đứng về mặt trái của Martin Luther King Jr. như đảng Cộng Sản Việt Nam, Bill và bà Ngoại trưởng Hillary Clinton nhìn lại quá khứ mà niệm hương chân thành Sám Hối và ăn năn tội lỗi đầu Xuân Nhâm Thìn 2012 và trọn năm, may ra Trung Cộng sợ hãi mà ngừng mộng bá chủ tòan cầu!
Nguyễn Việt Nữ
Giao thừa Tân Mão & Nhâm Thìn
(22 tháng 1 năm 2012)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét