Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

LÁ THƯ TỪ NHÀ TÙ CỦA ĐỖ THỊ MINH HẠNH


Đồng Nai  (27.08.2013)– Ba kính yêu của con!

Đã nhiều lần con viết thư về cho ba nhưng có lẽ thất bại. Con biết hiện giờ ba đang rất lo lắng cho nên con nghĩ thêm lần nữa viết thư cho ba. Hy vọng mười lá thư thì cũng phải có một lá.

Ba kính yêu của con!

Con đang cố diễn đạt làm sao cho ba hiểu con và hoàn cảnh trong này. Chắc ba và anh chị không hiểu lý do tại sao con không chịu lao động phải không? Vậy thì con sẽ nói rõ cho ba và anh chị hiểu.

Ở Hàm Tân, con thoải mái, làm việc theo ý thức, không bị ép buộc gò bó. Việc chuyển trại là dự đoán từ trước từ chị em bạn tù vì con biết quá nhiều chuyện của trại. Nay bị chuyển lên đây lao động vất vả.

Không phải con sợ vất vả mà sức con yếu, đau ốm, phần con không phục cách làm việc nơi này và không khuất phục bức ép nào.
Và điều này còn liên quan đến danh dự người đấu tranh. Tất cả công việc họ áp đặt con làm đều liên quan va chạm đến tập thể. Nếu có sơ sót gì thì tập thể có thể trì triết, hạ nhục, có khi dẫn đến… vũ lực.
Thật lòng, con không nghĩ rằng mình lại được chứng kiến phương thức sử dụng tù trị tù, tù xử tù mà con trở thành một minh chứng.
Ngay bữa gặp đầu tiên tại phòng giáo dục một cán bộ tỏ vẻ áp đảo nhưng con đâu ngại họ chỉ làm thế với người yếu bóng vía mà thôi.
Trong mấy ngày đầu, con không ra điểm danh buổi sáng. Họ không nói gì, cũng không ai đến động viên. Thì ngày 3.05, sau thăm gặp ngày 2.05, thì họ bắt chị em phơi nắng nếu con không ra cán bộ trực trại cầm còng số tám xông vào nhà tắm lôi con không mảnh vải. Con chống lại hành động đó, họ quát nạt và giao còng cho một phạm nhân vào giơ còng đã đánh con. Con la lớn “Trại giam sử dụng tù đánh tù”. Sau đó, con ra ngoài, mọi người bức xúc cho là tại con mà họ bị phơi nắng nên chửi con: ‘Đồ con đĩ, con quỉ”… Các cán bộ đứng đó nhếch mép cười. Con la lớn: Trại giam sử dụng tù xử tù, sau đó đám đông xông vào buồng giam đánh con nhưng một cô trật tự cản lại. Mấy cán bộ nhìn lại ngó, bỏ đi mặc con la to bất mãn. Chiều hôm đó, cán bộ an ninh tên Giang (người coi thăm gặp hôm đó) gặp con, thái độ thấy khó ưa. Mẹ Dương Thị Tròn khuyên con nên ra điểm danh, nên hôm ngày 4.05 con ra và la lớn: Tôi ra đây không phải vì sợ các người mà tôi không muốn vì tôi mà chị em bị cộng sản bắt phơi nắng, bị hành hạ. Việc xử dụng tù xử tù là hành động đê hèn, bỉ ổi, vô liêm sỉ đối với cô gái nhỏ bé như tôi, thật là đáng khinh bỉ.
Vài ngày sau, con bể đội, vào đội 2 đội đạp điều. Nhưng được gởi tại buồng giam đội 25 + 26 là hai đội có nhiều tiền án tiền sự và án cao. Và chị em ai cũng hiểu mục đích của họ đưa con vào đó.

Khi con vào buồng giam, con được xếp ở trên lầu với chỗ nằm 6 tấc 2, vừa để đồ, vừa nằm, sinh hoạt, ăn uống. Lại không đủ thước tất mắc mùng và múc nước. Con lên lầu gặp cán bộ yêu cầu đúng quy định 2m2. Con yêu cầu chuyển buồng. Và có sự cãi vã. Một lát sau, cán bộ vào phòng yêu cầu chị em nằm chật lại, chừa chỗ rộng cho con. Sao con có thể chịu vậy. Con không thể để vì con rộng mà họ chật hơn 6 tấc vì vậy con chấp nhận nằm chật. 

Qua hôm sau, CBQG đội 2 (Phương) đến gặp con. cán bộ nói con hiện ở nhà con nói con không nhận công việc trực vệ sinh (chà toa lét, quét dọn buồng, canh giờ cơm nước, lấy quần ào cho hơn 50 người), trách nhiệm cao, con không nhận con cũng không đạp điều. Thì chiều ngày 09.05, tự quản kêu con sáng mai đi làm. Con nhất định sẽ không nhận việc này. Sáng hôm sau, con ăn mặc đàng hoàng cầm theo tô chén xuất cổng. Nhưng con nghĩ là Bom bảo CBQG làm bàn đạp điều cho con ra làm. Chị em bảo là liệu nó có làm không? Bom trả lời: “chẳng lẽ tập thể lại thua con bé đó”. Đó là những gì họ kể với nhau con nghe lỏm được. Thế là con yêu cầu làm việc. Cán bộ kêu chị trật tự bảo con đi làm. Con bỏ vào, thay quần áo ở nhà. CBQG Phương vào gọi con, con nói không đi và đòi gặp Bom. Cán bộ đó bảo nếu con không ra thì đội không được xuất cổng. Và nếu không xuất cổng sớm thì họ không hoàn thành mức khoáng. Điều đó khiến họ bức xúc. Trong giờ xuất cổng họ để mặc chị em chạy đổ vào khu sau vào phòng lôi con đi. Con không thể để họ sử dụng tập thể khống chế con lần nữa nên con nằm lì và nói chị em: “Em chỉ có thể nói lời xin lỗi các chị, em không thể làm khác, các chị hãy đấu tranh với cán bộ. Không thể vì em mà bị liên lụy. Đây là cách thức mà CB.” Thế là trong đám đông, một chị đạp mạnh vào đầu con, đạp mạnh xuống nền, một chị đạp vào lưng và vai, môt chị đạp vào mông làm con đau phần dưới. Con choáng váng và không hề đánh trả. Vì con hiểu họ vì bức xúc, vì nhận thức chưa cao, bị sử dụng các cán bộ không hề có mặt trong khu. Và chẳng ai làm chứng. Đầu con ê buốt nhưng tinh thần con càng mạnh mẽ. Sau đó 2 người vào buồng kéo con, con vẫn nằm, một trong hai người cầm gàu múc nước đập vào đầu con làm bể nát cái gàu. Sau đó kéo con rớt xuống đập mạnh vào cầu thang. Ra đến cửa buồng, một đám người kéo xe đẩy xuống, bế con lên xe đẩy trật tự đóng cửa nhốt con lại đẩy ra như một con thú bị nhốt trong chuồng trước tập thể chị em. Để con ở nhà làm việc.

Chiều hôm đó, mấy chị đội 25+26 đi làm về kéo qua buồng Đ2 la những người đánh con. Rất nhiều chị em đến quan tâm hỏi han, xem đầu con bị đau ra sao và xin thuốc cho con. Họ vô cùng bất mãn việc đối xử với con như vậy. Qua họ con biết tên người đánh con là ai.

Ngày thứ 7 họp đội. Đây là cơ hội cho kẻ lập công thay cho cán bộ mổ xẻ. Nhưng tất nhiên, con lên tiếng phản đối và yêu cầu việc của tôi tôi chịu trách nhiệm, đừng để vì tôi mà chị em bị ảnh hưởng. Chưa kể sáng đó, cán bộ lại tiếp tục dùng cách đó để ép con đi làm nữa nhưng thất bại, chị em lên tiếng phản đối. Việc đánh con, cán bộ quản giáo có nói là chị cứng đầu thì để tập thể xử lý chị cán bộ Giang thì nói, việc giáo dục phạm nhân dựa trên giáo dục tập thể. Sau đó họ đề xuất kỉ luật nhốt con 7 ngày. Các chị em trong buồng lo lắng cho con.

Họ quan tâm khiến con cảm động. Sau đó họ đọc kỉ luật cảnh cáo.

Họ ép con làm trực sinh và con không làm. Con đã quyết và không thay đổi. Sau hành động của họ, con nhất quyết không làm gì. Tuy nhiên con vẫn giúp người già yếu bằng tình cảm và khả năng của con. Cán bộ Giang xúc phạm điều đó là “bố thí”.

Mẹ Tròn, PGHH và Chị Dung lo cho con nhiều, Cô Hồng thì phải đạp điều vất vả. Cô Hồng khổ, chẳng ai nuôi. Vì vậy nên hiền, họ bảo sao nghe vậy. Giờ con ổn định, không lao động. Ba liên lạc với gia đình mẹ Tròn và chị Dung nhé! Còn cô Hồng (vợ ông Thu – 22 người) ba tìm cách sao gia đình cô ấy lên thăm nom ba nhé!

Đỗ Thị Minh Hạnh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét