Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014

TRẦN VÀNG SAO: LẠC LẦM HAY XUẨN ĐỘNG?

Trần Vàng Sao ra Băc chữa bệnh.Nào ngơ Trần Vàng Sao ra tới Bắc càng thât vọng hơn vì’’hâu phương xã hội chủ nghĩa’’ chỉ là một trại tập trung đầy đoa con người..Trần Vàng Sao thât vọng bao nhiêu chế độ Cộng Hòa thối nát thì ra chế độ xã hội chủ nghĩa Trần Vàng Sao tuyêt vọng bây nhiêu vì ít ra ở chế độ Công Hòa con ngươi còn có tí tự do còn chế độ xã hội chũ nghĩa thì mât hêt,mất trắng luôn

TRẦN VÀNG SAO NHÀ THƠ LẠC LẦM HAY XUẨN ĐỘNG?
Trần Vàng Sao  là bút hiệu của Nguyễn Đình sinh tại  vùng ngoại ô thành phố Huế năm 1942,năm 1961 mới 19 tuổi đã đậu tú tài toàn phần và vào học trương Đai Học Huế.Trong khi là sinh viên Đai Học Huế Nguyễn Đính lấy bút hiệu Trần Vàng Sao  và tham gia nhóm văn chương thiên tả  nổi tiếng ngang ngửa với những Hoàng Phủ Ngoc Tương, Ngô Kha,Trần Quang Long
Vì hoạt động thiên Cộng nên năm 1965  bị lộ Trần Vàng Sao đã’’nhẩy núi’’ lên chiến khu .Chính trong thời gian ở chiến khu Trần Vàng Sao đã có dịp nhận ra bộ mặt thât của Viêt Cộng và  thất vọng đến điên ngươi lên vì mình bị lừa thế hệ  bị lừa nên đang la đối tượng đảng  đã từ chối không vô Đảng rồi trong một trận càn Trần Vàng Sao bị thương ở chân bắt đầu’’nói ngang’’.Chuyện không ngừng ở đó trận têt Mậu Thân xẩy ra bộ mặt phi nhân bộ măt tàn ác của Viêt Cộng hiện ra rõ hơn và Trần Vàng Sao ngày thêm bưc bội ngày thêm bất mãn văng tục dữ hơn Việt Cộng cho là Trần Vàng Sao ‘’thần kinh’’ nên năm 1970 đã quyêt định đưa Trần Vàng Sao ra Băc chữa bệnh.Nào ngơ Trần Vàng Sao ra tới Bắc càng thât vọng hơn vì’’hâu phương xã hội chủ nghĩa’’ chỉ là một trại tập trung đầy đoa con người..Trần Vàng Sao thât vọng bao nhiêu chế độ Cộng Hòa  thối nát thì ra chế độ xã hội chủ nghĩa Trần Vàng Sao tuyêt vọng bây nhiêu vì ít ra ở chế độ Công Hòa con ngươi còn có tí tự do còn chế độ xã hội chũ nghĩa thì mât hêt,mất trắng luôn
Trần Vàng Sao chửi toáng lên thế là bị cho là điên bị đưa vào nhà thương điên do đo sau ngày 30 tháng tư năm 1975 Trần Vàng Sao xin về Nam không đươc về  và Trần Vàng Sao tư động trở về Huê  đươc xã Hương Lưu sau này là phương Vĩ Dạ cho làm chân liên lạc viên .Năm 1985 nhà thơ  Thái Ngọc San thư ký tòa soạn tạp chi Sông Hương lại thăm Trần Vàng Sao thây bài thơ’’ Ngươi đàn ông 43 tuổi nói về mình ‘’của Trần Vàng thích quá xin về đăng trên tạp chí Sông Hương số 5 kêt quả là Thái Ngọc San mât chưc thư ký tòa soạn báo Sông Hương và phải bỏ Huế vào Saigon tỵ nạn
Năm nay 43 tuổi
Thường không có môt đồng trong túi
Buổi sáng buổi chiều
Thư hai thư ba thứ bẩy chủ nhật
Trong nhà ngoài sân với hai đứa con
Cây cà cây ớt
Con chó con mèo
Cái đầu gẫy cái tay gẫy của con búp bê
Cọng cỏ cọng lá vú sữa khô
Thúng mủng chai chén sách vở quần áo
……..
Mả cha cuộc đời quá vô hậu
Cơm không có mà ăn
Ngó lui ngó tới không biết thù ai
Những thằng có thịt ăn thì chẳng bao giờ ỉa vắt
Tôi dựa cửa ngồi yên môt chỗ
Dụi mắt nghĩ hêt chuyện này chuyện khác
Nói chi tới những đứa đã chêt trên rừng giữa phố
Bạn bè có đưa giầu đưa nghèo
Đưa ngụy đưa cách mạng
Đưa tiền của ăn tiêu mây không hêt
Đưa không có đươc cái áo lành
Đưa đi kinh tế mới ba bốn bẩy tám năm trở về sách môt cái bị lác
Mặt’’vắt’’ không có một hôt máu
Trần Vàng Sao làm thơ như vậy nhưng viêt còn dữ hơn,Trần Vàng Sao đã viêt hồi ký ‘’Tôi bị băt’’ dài 132 trang A4 mà năm 2005 nhà văn Lữ Phương sưu tầm  đươc tập hồi ký này đưa nhà văn Phạm Thị Hoài phổ biến trên mạng internet lật tung tất cả những cái  trò bi ổi trắng trợn phi nhân tính và đểu giả của Viêt Cộng
Năm 2009 nhà xuât bản Giấy Vụn do nhóm Mở Miệng do nhà thơ Lý Đợi đứng đầu đã in và phat hành tập thơ Trần Vàng Sao,một tập thơ phơi bầy khá rõ nét chât thơ phản kháng của Trần Vàng Sao nó dữ dội và tuyệt vời như thê nào
HỒ NAM
TRÍCH THƠ TRẦN VÀNG SAO
TAU CHƯỞI
Tau tưc quá rồi
Tau chịu không nổi
Tau nghẹn cuống họng
Tau lộn ruột lộn gan
Tau cũng có chân có tay
Tau cũng có đầu có óc
Có miệng có mắt
Có ông bà
Có cha mẹ
Có vợ con ngày sinh tháng đẻ
Có bàn thờ tổ tiên môt tháng hai lần
Rằm mùng một hương khói bông ba hoa quả
Tau đầu tắt mặt tối đổ mồ hôi sôi nươc mắt
Vẫn đồng không trừ nõ có xuốt một đời ăn tro mó trù
Xuốt cả đời khố chuối Trần Minh
Kêu trời không thâu
Tau phải câm miệng hến không nói
Không được la hét
Nghĩ có tưc không
Tau chưởi
Tau chưởi bây tao chưởi thẳng vào mặt bây
Không bóng không gió
Không chó không mèo
Mười hai nhánh họ bây đem lư hương bát nước giường thờ chiếu trải sắp hàng một dãy ra đây đặng nghe tau chưởi
Tau kêu thằng khai canh khai khẩn tám đời mười đời cao tầng cố tổ ông nội ông ngoại cha mẹ chú bác cô dì con cháu thân hơi cật ruột bây tau chưởi
Tau chưởi cho tiền đời để lại bây mất nòi mât giống hêt nối dõi tông đương
Tau chưởi cho mồ mả bây sập nắp
Tau chửi cho bây có chết chưa liệm ruồi bu kiến đậu tam giáo đao sư bầy cố tổ cao tầng cái con cái thằng nào móc họng cho bây hà hơi trào nươc miếng cho bây
Bây ỉ thế ỉ thần
Cậy nhà cao cửa rộng
Cậy tiền rương bạc đống
Bây ăn tai nói ngươc
Ăn hồ nói thừa
Đòn xóc nhọn hai đầu
Ngậm máu phun người
Bây bứng cây sống trồng cây chết
Vu oan giá họa
Giết người không gươm không dao
Đang sống hay giả đò chêt
Người chêt bây dựng đứng cho sống
Bây sâu đội thiếm phươc
Bây thủ đoạn gian manh
Baây là rắn
Rắn toàn rắn
Như cú  dòm nhà bệnh đêm bây mò ngày bây rình
Dưới giường
Trên bàn thờ  trong xó bếp
Bỏ tên bỏ họ cha mẹ sinh ra bây mang bí danh anh hung dũng cảm vĩ đại kiên cường
Lúc bây thật lúc bây giả khi bây ẩn khi bây hiện
Lúc người lúc ma
Lúc lên tay múa ngón sùi bọt mép gào thét
Lúc trơn mắt khua môi múa mỏ đả đảo muôn năm
Lúc như thầy tu vào hạ
Lúc như con nít đói bụng đòi ăn
Hai con mắt bây đứng tròng bây hét mọi ngươi trước khi chết phải hô cha mẹ bây ông nội ông ngoại bây tiên sư cố tổ bây sống dai đời đời kiếp kiếp phải quì gối cúi đầu nghe bây nói không đươc cãi phải xuốt đời làm người có tội vạn đời đội ơn bây,đưa nào không nghe bây hót mỏ chôn sống thằng nào không sợ bây vằm mặt thủ tiêu
Bây làm cho mọi người tránh nhau
Bây làm cho mọi người thây nhau nhổ nươc miếng
Đồ phản động đồ chống đối,đồ không đá bàn thờ tổ tiên không biêt đốt chùa thiêu Phật,thương tố cố bà bẩy mụ cố tam đợi mười đời bây
Tau xanh xương mét máu thân tàn ma dại rách như cái sơ mướp chà trách nồi không sạch
Mà ông bà cố tổ bay kết hết à
Tụi bây thằng nào cũng híp mắt hai cầm
Bây ăn chư mà ăn đoản hậu
Ăn quá dã man
Bây ăn tươi nuốt sống
Mà miệng không dính máu
Người chêt bay cũng không chừa
Năm năm mươi năm hai mươi năm
Xương xha65u xương tay sọ dừa vải liệm
Bây nhai bây khởi bây mút
Cả húp cả chan
Bây còn kêu van sót ruột
Bao nhiêu người chêt diều tha qua rứt
Xương khô cốt tàn dọc bờ dọc bụi giưa núi giữa rừng
Để bây xây lăng đáp mộ
 Dựng tương dựng đài
Cho cha mẹ cố tổ bây
Hỡi cô hồn các đẳng
Hỡi âm binh bộ hạ
Hỡi những kẻ khuât mặt đi mây về gió
Trong am trong miếu giữa chợ giữa đường đầu song cuối bãi
Móc họng bóp cổ móc mắt bọn chúng nó
Cho bọn chúng nó chết tiệt hết cho rồi
Bây giết người như thế
Bây phải chết như thế
Ác lai thì ác báo
Tau chửi ngày chửi đêm mới bét con mắt ra  tau chửi
Nửa đêm gà gáy tau chửi
Bây có là thiềm thừ mười tám con mắt tau cũng chửi
Mươi hai nhánh họ bây
Cao tầng cố tổ bây
Tiên sư cha  bây
Tau chửi cho bây ăn nửa chừng mở chai mở chén xương cá xương thịt măc ngang cuống họng
Mình mẩy đầy máu hiện hình vây quanh bây đòi trả đầu trả chân trả tay trả hòm trả vải liệm
Tau chửi cho cha mẹ bây có chêt cũng mồ siêu mả lạc
Đọa xuống ba tầng đia ngục bị bỏ vào vạc dầu
Tau chửi cho cha mẹ bây có còn sống cũng điêu tàn
Đui què câm điếc làm cô hồn sống lang thang đầu đương xó chợ
Bốc đất mà ăn xé quần áo mà nhai cho bây có nhìn ra cũng phải tránh xa
Tau chửi cho con cái bây đứamới đi đứa đã lớn sa chân xẩy tay đui què sứt mẻ nửa đời nửa đoạn
Chết không được mà sống cũng không được
Tau chửi cho dứt nọc dòng giống của bây cho bây chết sạch hết
Không bà không con
Không phúng không điếu
Không tưởng không niệm
Không mồ không mả
Tuyệt tự vô dư
Tau chửi cho chêt hết
Chết sạch hết
Không còn một con
Không còn một thằng
 Không còn một mống
Chết tiệt hết
Hết đời bây
29 tháng 6 năm 1997
TRẦN VÀNG SAO
GỬI TRẦN VÀNG SAO
Chửi mất gà đã tuyệt
Chửi tiêu đời hay hơn
Chúng hủy hoại tất cả
Chúng lừa mị toàn dân
Cả nươc ăn bánh vẽ
Vẫn ngồm ngoàm khen ngon
Cả thế hệ bị gạt
Vẫn tưởng mình anh hung
Bọn phù thủy gớm ghiếc
Chúng măc sưc tung hoành
Chúng nói như thánh phán
Làm toàn việc hại dân
Hãy đánh thưc lịch sử
Vạch tên chúng ra anh
Vạch trần bọn tội ác
Làm đi làm cho nhanh
Không ai muốn văng tục
Bưc lắm mới chủi thề
Nhưng mất gà bưc lắm
Phải chửi thât khó nghe
Nhà quê thì nhà quê
Không chửi bưc mình lắm
Chửi có bài có bản
Nghe mà long nhẹ nhõm
Tăc lưỡi thế là xong
Đời một ngườ ngăn lăm
Cư văng tục cho hả
Rồi mình sẽ ngậm tăm

VƯƠNG TÂN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét