TẬP
II CHƯƠNG VIII
PHẬT GIÁO VÀ TỔNG THỐNG DIỆM
Nếu không có vụ tranh
đấu 1963 và nói một cách chung thì Phật giáo chưa có xích mích nào đáng kể đối
với chính quyền Ngô Đình Diệm. (Ngoại trừ những xích mích có tính cách địa
phương xảy ra tại Bình Định vào những năm 1960-1961). Trước năm 1963 Phật
Giáo Việt Nam chỉ là một tập thể bao gồm những cục bộ riêng rẽ. Mà những cục bộ
này cũng không được tổ chức chu đáo (vì bản chất của Phật Giáo là phi tổ chức).
Tuy vậy Phật Giáo Việt Nam cũng bị ảnh hưởng sâu xa bởi sắc thái địa phương bối
cảnh địa dư và nhân sự.
Do đó, Phật giáo đã
thể hiện rõ rệt qua ba “sắc thái sinh hoạt”: Phật Giáo Miền Nam, Phật giáo Miền
Trung và Phật Giáo di cư. Phật giáo Miền Nam gồm Hội Phật Học Nam Việt (Cư
sĩ Mai Thọ Truyền và Chùa Xá Lợi), Giáo Hội Tăng Già Việt Nam (Thượng Tọa Thích
Thiện Hoa chùa Ấn Quang), Phật Giáo nguyên thủy (nhóm Tiểu Thừa chùa Kỳ Viên)
và một số hội đoàn lẻ tẻ khác. Phật Giáo miền Bắc di cư có độ 20.000 người
nhưng không tạo thành một cộng đồng. Phần nhiều Phật Tử đã đi di cư với tư cách
cá nhân và bằng phương tiện cá nhân. Trong số 200.000 người có vào khoảng
50.000 sống rải rác ở các trại định cư. Khoảng 50.000 người sống tại các thị
xã. Còn lại 100.000 người qui tụ tại Sài Gòn. Phật Giáo di cư tại Đô Thành đại
cương có thể chia thành hai nhóm, nhóm thuộc chùa Phổ Quang và Nghĩa Trang Bắc
Việt (Thượng Tọa Thích Trí Dũng). Nhóm đa số thuộc chùa Từ Quang (Thượng Tọa
Thích Tâm Châu).




































