Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2026

HỒI KÝ THÉP ĐEN - ĐẶNG CHÍ BÌNH - PHẦN 5


41. Cái Chết Ám Ảnh Người Tù Trong Xà Lim “Án Chém”…

Giai đoạn này, thỉnh thoảng chúng mới gọi cung tôi, lúc thì điểm này, lúc thì điểm kia bắt tôi khai lại.
Chúng hy vọng dùng thời gian để lung lạc tôi, do đó chúng vẫn khích lệ, phỉnh phờ, xen lẫn đe dọa, hòng một lúc nào đó tôi không kìm hãm được, phải khai những điều mới với chúng. Nhưng, lúc này tâm hồn tôi như chết rồi! Trời đất đối với tôi bây giờ chỉ còn là một màu đen kịt. Tôi không còn sức phấn đấu nữa! Tôi căm hận cuộc đời, căm hận cả con người. Ngày đêm, tôi chỉ nghĩ đến cái chết! Chết là giải pháp đẹp nhất để giải quyết hết mọi khổ đau, dằn vặt, vò xé trái tim đã nhăn nhúm rỉ máu vì cuộc đời đã chà đạp, bóp nặn quá nhiều.

HỒI KÝ THÉP ĐEN - ĐẶNG CHÍ BÌNH - PHẦN 6


51.  Cát-xô,  chiếc…. “quan tài” đá của Hỏa Lò Hà Nội…!

Theo ông Huệ nói, từ đây ra tới cổng Hỏa Lò, ngoài bao nhiêu lần cửa, với bao lần canh gác, ngay chính ông cũng chịu trách nhiệm giữ tôi. Nếu tôi trốn, ông cũng phải chịu trách nhiệm. Tôi cười thầm, hiện giờ ngay việc ngồi dậy tôi còn thấy khó khăn, nói gì tới trốn. Dù thế, cảnh giác cao luôn luôn là một nguyên tắc của Cộng Sản, cho nên ra vào buồng tôi, ông vẫn phải khóa.

HỒI KÝ THÉP ĐEN - ĐẶNG CHÍ BÌNH - PHẦN 7


61.  Nằm… đếm  mùa  Thu  qua…

Trời đã lại chuyển sang Thu. Cứ mùa Thu rồi lại mùa Thu. Tôi cứ nằm đây để đếm mùa Thu qua, cho đến mùa Thu nào là mùa Thu cuối cùng?…Trên đài nheo nhéo là cho đến hôm nay, miền Bắc đã bắn rơi được…1261 máy bay Mỹ đủ loại; và đã bắt được nhiều phi công… Cứ mỗi trận đánh, hoặc trong một ngày, trên đài, trên báo chúng thường thông báo rõ ràng. Thậm chí, nhắc đi nhắc lại con số máy bay Mỹ các loại bị bắn rơi trên miền Bắc, cộng vào từng ngày nâng tổng số là bao nhiêu chiếc. Nhưng, riêng về phi công, thì chúng luôn luôn nói lấp lửng: hôm nay bắt thêm 3 tên, hôm khác bắt thêm hai tên, hôm khác nữa bắt thêm một số tên v.v…nhưng không hề tuyên bố, đã nâng tổng số là bao nhiêu phi công. Điều đó, chứng tỏ là ngay từ lúc này, Việt Cộng đã có ý đồ dùng vấn đề phi công để làm áp lực với Mỹ sau này.

HỒI KÝ THÉP ĐEN - ĐẶNG CHÍ BÌNH - PHẦN 8


73.  Ân  tình  qua  cửa …  xà lim

Vào một buổi trưa Chủ Nhật, tôi đang lúi húi lấy cái bàn chải đánh răng quệt cọ vào miếng xà phòng, lấy ít bọt để đánh răng, thì cô Vân lại vào. Cô mở cửa con rộng ra, cô thở hổn hển đứt quãng, mặt lấm tấm mồ hôi, tôi hỏi khẽ:
- Làm cái gì mà thở thế?
- Vừa đạp xe bên Gia Lâm về.
Cô vừa thở vừa nói ngắt quãng. Chẳng biết từ lúc nào, tự nhiên tôi bạo hơn:

HỒI KÝ THÉP ĐEN - ĐẶNG CHÍ BÌNH - PHẦN 9


1.  Giã  Từ  Hỏa  Lò

Mưa vẫn nhì nhẹt rả rích lê thê, gió Đông hàn từng làn tái tê, vẫn gầm rít vi vu, cả bầu trời xám xịt đìu hiu. Chiếc xe vẫn nặng nề, lầm lủi tiến ra ngoại thành, phía Bắc Hà Nội.
Từ nãy, tâm tư tôi đầp ắp bao nhiêu nỗi niềm đầy vơi trong nỗi chia cắt, mối yêu đầu của người con gái đất Hưng Yên nhiều màu mỡ và trong cảnh giã biệt Hỏa Lò, nơi sáu năm dài đằng đẵng, chồng chất bao nhiêu cuồng phong bão tố của đời tôi.

HỒI KÝ THÉP ĐEN - ĐẶNG CHÍ BÌNH - PHẦN 10


18. Những Con Rận Phiêu Lưu

Hồn tôi đang lãng đãng, chơi vơi, nửa mơ màng, nửa thức thì lại có tiếng lục đục ồn ào, ngay sàn trên chỗ tôi nằm. Tôi giật mình, ngồi bật dậy. Tưởng lại một người nữa đi cùm. Tôi chồm xuống đất, xỏ dép nhìn lên. Ba, bốn anh đang tranh nhau chộp vồ huỳnh huỵch. Thì ra có một con gián to, Lê Văn Kinh đã vồ được.

HỒI KÝ THÉP ĐEN - ĐẶNG CHÍ BÌNH - PHẦN 11


35.  Những  Tượng  Ảnh  Làm  Ô  Uế  CHÚA

Chiều nay, một nguồn vui bất ngờ làm xôn xao cả trại. Do tinh thần lao động hăng say của các toán, Ban giám thị mua về cho cả trại hai con lợn, mỗi con nặng hai mươi lăm ký và đặc biệt chiều nay cơm không độn.
Nguồn tin rộ ra khi đã xuất trại rồi vậy mà nó lan tràn rất nhanh ra khắp các toán ở ngoài rừng cũng như trong lán thủ công.

HỒI KÝ THÉP ĐEN - ĐẶNG CHÍ BÌNH - PHẦN 12


1.   SÀI GÒN  ƠI!

Sáng hôm nay, sau khi Ý, cán bộ trại vừa điểm buồng xong quay đi, tôi là một trong những người đầu tiên ra sân. Như mọi buổi sáng, tôi tranh thủ chạy ra sau nhà làm vài động tác tay chân, cố hít thở cái không khí ban mai của một ngày trong hai, ba phút.
Mấy đêm trước giấc ngủ của tôi không yên, tâm tư cứ khắc khoải vơi đầy, chỉ vì chiều hôm ấy cách đây ba ngày, ở dưới phòng y tế của anh Thái, do một sự tình cờ, một em tù hình sự vừa mới nhập trại, xuống xin thuốc hắc lào, đã nói đến cô y tá Hỏa Lò. Tôi đã vồ vập hỏi, nhưng em không hề biết gì hơn về người Hưng Yên. Em chỉ xác định là bốn tháng trước ở Hỏa Lò, em có xin thuốc hắc lào của cô Vân y tá, 1 lần.
Cô Vân ơi! Ngay đầu 1968, trong buổi giã từ não nuột dầm dề mưa rơi ấy ở Hoả Lò, đã hơn 3 năm rồi, tôi vẫn lầm lũi quằn quại trong ngục tù tăm tối, nơi rừng núi biên cương. Tôi không hề biết một tin tức gì về cô cả, để rồi chỉ nghe thoáng đến tên cô, lòng tôi đã xáo trộn mấy đêm nay. Rất may đêm qua, tôi ngủ được một giấc đã đầy, bù lại.
Phía Đông đỏ rừng rực, rồi mặt trời mò lên; xa xa chéo phía Tây Nam, rặng Hoàng Liên Sơn (Fan-si-pan) mây trắng che phủ ngọn, cũng vàng ửng lên rực rỡ. Một đàn vạc trắng hình cánh cung, đang sải cánh bay về hướng Đông Bắc.

HỒI KÝ THÉP ĐEN - ĐẶNG CHÍ BÌNH - PHẦN 13


11.  CŨNG  MỘT  KIẾP  NGƯỜI

Sau mấy ngày, tôi đã biết phân trại A này có khoảng 7, 8 trăm tù, hầu hết là hình sự: tham ô, trộm cắp, giết người. Chỉ có một toán tù chính trị địa phương, duy nhất hơn 4 chục người, làm mộc và làm nhà do tên cán bộ Tý phụ trách, anh Ngô Đạo làm toán trưởng.
Lán mộc cũng là tre nứa, gỗ trống trếnh 4 gian ở ngay cạnh đường cái. Gọi là đường cái chứ cũng là đất, đôi khi có một vài chiếc xe cổ lỗ hoặc là xe bò của trại đi qua.

HỒI KÝ THÉP ĐEN - ĐẶNG CHÍ BÌNH - PHẦN 14


21.  NGHĨA  BẠN  BÈ

Sáng hôm sau tôi đến, chị Thọ đã sẵn sàng. Chiếc xe đạp nó cũng mệt mỏi, ốm yếu như tôi, nhưng nó và tôi vẫn còn đủ sức đèo thêm chị Thọ phía yên sau. Theo sự chỉ dẫn của chị Thọ, tôi đi qua Lăng Tả Quân Lê văn Duyệt, rồi ghé sang ngã ba Hàng Xanh, tiến về phía Cầu Kinh. Trên đường đi, chị Thọ và tôi trao đổi nhiều chuyện về thằng Lý, thằng Lợi và những sự việc liên quan.

HỒI KÝ THÉP ĐEN - ĐẶNG CHÍ BÌNH - PHẦN 15

31.  NỖ  LỰC  ĐỂ  SINH  TỒN

Tính toán, cân nhắc rồi tôi âm thầm chuẩn bị, đôi dép không cần thiết, tôi bỏ vào một góc khuất, cởi chiếc quần “jean” rách, đã bạc màu, thắt chặt hai ống lên cổ. Cái giấy ra trại, cái nhẫn chị Lợi đưa, chiếc đồng hồ Seiko 5 của thầy tôi cho, tất cả tôi túm lại trong một cái túi nylon, đút gọn vào trong một cái túi con khâu ngầm trong quần đùi, rồi cài kim băng.

HỒI KÝ THÉP ĐEN - ĐẶNG CHÍ BÌNH - PHẦN 16


41.  ĐỊNH  MỆNH  CON  NGƯỜI

Chúng tôi năm anh chàng trong phe chiến bại, đang bị một cô gái trong phe chiến thắng ”hành” ngày thứ Bẩy, Lao Động Xã Hội Chủ Nghĩa như mọi khi. Bỗng có tiếng ồn ào, quát tháo từ phía ngõ, khu Sơn Tây, chúng tôi đang quét và nhặt rác, thông những ống cống ở mấy con đường hẻm gần nhà thờ Nam Hòa, đều ngừng tay ngửng lên: Một cô gái tóc uốn, chừng 18 hay 19 tuổi, nước da trắng hồng, với bộ mặt tương đối khả ái. Toàn bộ thân hình của cô không hề có một mảnh vải, không phải cô gái nào cũng có một thân hình cân đối như cô. Cô rảo bước từ phía ngõ Sơn Tây đi đến, có mấy đứa trẻ con trai mươi, mười hai tuổi hò hét chạy theo nhìn, nhiều tiếng quát của người lớn là để gọi con cái họ, không được đi theo nhìn.

VAI TRÒ CỦA HỒ CHÍ MINH VÀ VÕ NGUYÊN GIÁP TRONG TRẬN MẬU THÂN

BÙI ANH TRINHTrích sách “Giải Mã Những Bí Ẩn Trong Chiến tranh Việt Nam” của Bùi Anh Trinh.
Theo bài tùy bút “Bác Hồ với tết Mậu Thân năm ấy” của Vũ Kỳ, Bí thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh, đăng trên báo Văn Nghệ, số báo tết Mậu Dần 1998:
Ngày 21-12-1967 ( Trước trận Mậu Thân 1 tháng 10 ngày ) : Văn phòng Trung ương điện sang mời Bác trở về dự hội nghị sẽ khai mạc vào sáng ngày 28-12-1967 ( Lúc này HCM đang “nghỉ dưỡng bệnh” ở Bắc Kinh ).

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026

TÔ HẢI - HỒI KÝ CỦA MỘT THẰNG HÈN KỲ 1

1           3     4          Kỳ Cuối

Tập “Hồi ký” này tôi đã viết xong từ năm 2000, nhưng do... hèn, tôi đã không dám cho nó ra mắt bạn đọc. Vâng, do... hèn, chứ chẳng phải do cái gì khác, tôi đã giấu nó đi, lại còn cẩn thận ghi thêm một dòng ở ngoài bìa “Để xuất bản vào năm 2010”.
Như một lời di chúc dặn vợ con, khi tôi đã... chết!
Nhạc sĩ Tô Hải
Tới năm 2003, mang bản thảo ra đọc lại, thấy ngòi bút của mình sao vẫn còn rụt rè, vẫn còn lấp lửng. Mới biết mình vẫn còn chưa hết sợ sức mạnh tàn bạo của nền “chuyên chính vô sản” mà mình từng nếm trải. Nhất là sợ rồi đây vợ con mình sẽ phải chịu đựng những đòn thù bẩn thỉu của bầy dã thú đội lốt người, nếu chẳng may những gì mình viết ra rơi vào tay chúng.

TÔ HẢI - HỒI KÝ CỦA MỘT THẰNG HÈN - KỲ 2

1           3     4          Kỳ Cuối

MƯỜI NĂM ĐÈN SÁCH
HỌC VĂN HÓA TÂY ĐỂ ĐÁNH TÂY

Đúng lúc tôi chập chững bước vào lớp Đồng Ấu (Enfantin) trường tiểu học là lúc bố tôi được bổ nhiệm về làm phó chủ sự bưu điện tỉnh lẻ, tỉnh Thái Bình. Thời gian ấy Thái Bình là tỉnh đói nghèo nhất nước và cũng là nơi được người Pháp cai trị với bàn tay sắt nhất! Lý do: quá nhiều vụ nổi loạn!
Về sau, khi đã trưởng thành, tôi mới vỡ lẽ vì sao mảnh đất “bị gậy khắp nơi tung hoành” ([1]) này lại sinh ra quá nhiều con người khác nhau, cách mạng thì cách mạng đến cuồng tín, đối kháng thì đối kháng đến cùng cực! Cũng từ môi trường này, xuất hiện những gương mặt lá phải lá trái, đổi trắng thay đen đến không ngờ: những người gặp vận may, những tên cơ hội, cách mạng giả hiệu, cả những “con rối” được cách mạng tạo nên để sau này làm khổ cho cả ngàn vạn con người!

TÔ HẢI - HỒI KÝ CỦA MỘT THẰNG HÈN - KỲ 3

1           3     4          Kỳ Cuối

Kể từ những sáng tác văn, thơ, nhạc... tập tọe, viết để mình đọc, để trao đổi với bạn bè cùng trang lứa, tới ngày ở tuổi 17 được lần đầu in bài thơ “Thôi thế là tan giấc mộng vàng, Nàng đi giữa lúc gió xuân sang”... rồi đến các bài hát Có Một Nàng Thôn Nữ, Nụ Cười Sơn Cước, Chiến Sĩ Khu III... chưa bao giờ tôi dám tự nhận mình là... nhạc sĩ, thi sĩ. Với tôi, đó là những nghề đòi hỏi một tài năng thiên phú, một cái đầu thật lớn và một trái tim thật nồng nhiệt! Văn nghệ với tôi lúc ấy chỉ là một “cuộc chơi” không hơn không kém. Chẳng có ý đồ, mục đích gì. Tất cả chỉ bật ra trong vô thức tiếng nói của tâm hồn, của những nghĩ suy, những cảm nhận mà lời nói bình thường không có khả năng diễn đạt.

TÔ HẢI - HỒI KÝ CỦA MỘT THẰNG HÈN - KỲ 4

1           3     4          Kỳ Cuối

BẮT ĐẦU VÀ KẾT THÚC
MỘT CUỘC CHIẾN THẢM BẠI
Cái ngày mong chờ đến một cách khá bất ngờ.
Điều hiển nhiên mà ai cũng biết là quân đội miền Nam sau thất bại Ban Mê Thuột, đã chẳng còn một tí tinh thần chiến đấu nào. Với số quân và vũ khí do Mỹ để lại, nếu trong tay bất kỳ một tướng nào có tí lý tưởng, có tí thể diện của con nhà võ, miền Bắc đâu có thể “chẻ tre”, “thần tốc” đến thế! Nói cho ngay: Chính “phía bên kia” đã... gác súng, không chiến đấu nữa. Y như một trận bóng mà một bên đã tự nguyện cởi áo rời sân cỏ! Chẳng thế mà Lê Linh, một vị tướng tư lệnh Quân Đoàn 4 đã nói rất thật với đám văn nghệ chúng tôi: “Chúng tớ chỉ có chạy và chạy thẳng về Sài Gòn! Quân, tướng, đơn vị xáo trộn, thất lạc nhau lung tung! Y như một tấm giẻ rách! Làm quái gì có ai chỉ huy ai mà cứ cãi nhau hoài.” Câu nói muốn nhắc đến hai cuốn sách chửi nhau về ai thật sự có công của hai vị tướng miền Nam và miền Bắc mà thắng lợi thuộc về ông tướng... miền Bắc.

TÔ HẢI - HỒI KÝ CỦA MỘT THẰNG HÈN - KỲ CUỐI

1           3     4          Kỳ Cuối

Tới hôm nay, 24-9-2006, tôi đã sống thêm được 4 năm nữa để bước vào tuổi 80 đến không ngờ!
Kể từ ngày quyết dứt bỏ nỗi Hèn Nhát đáng khinh để bắt tay vào viết cuốn Hồi Ký Của Một Thằng Hèn (1995), rồi lại bổ sung một chương Tôi Đã Hết Hèn (2002) tới nay là đúng 4 năm nữa, tập hồi ký vẫn chưa được công bố!
Tôi giấu kín nó như...thuốc phiện lậu trong nhà và cẩn thận đề bằng bút dạ ngoài cái túi đựng nó “Để xuất bản năm 2010”.
Đây cũng là cái năm mà tôi tin tưởng:
—1/ Chủ nghĩa cộng sản quái quỉ này đã...“mồ không yên mả không đẹp” bởi cái hố mà nó tự đào không đủ sâu đến nỗi nhân dân đã đẩy nó xuống, nó vẫn bốc mùi đểu cáng thối tha đến mức ngày nào cũng có hàng vạn người quật chúng lên để rắc vôi bột!
—2/ Tôi đã...chết rồi! Nghiã là nếu chẳng may cho đất nước này, tới năm 2010 mà bọn lưu manh còn tại vị thì chúng cũng chẳng thể bỏ tù tôi với các tội “phản quốc”, “gián điệp” cho nước ngoài...như chúng đã bỏ tù các vị Hoàng Minh Chính, Phạm Quế Dương. Lê Hồng Hà... !

CỐ TT NGUYỄN VĂN THIỆU: “SỐNG MÀ KHÔNG CÓ TỰ DO, DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN THÌ SỐNG CŨNG NHƯ LÀ CHẾT”


Thứ nhất: con người không phải là con vật như chủ nghia cộng sản khẳng định vì con người còn có tâm linh nghiã là có đời sống tinh thần, cho nên không chỉ có cần miếng ăn là đủ mà còn biết suy tư để làm cho cuộc đời được thăng tiến. Từ chỗ suy tư con người sinh ra những quan điểm khác biệt và để phân biệt đúng sai một cách công minh các quốc gia tiến bộ đã chấp nhận sinh hoạt chính trị đa đảng và để người dân toàn quyền chọn lựa người điạ diện cho mình điều hành đất nước trong một nhiệm kỳ nhất định, đó chính là tự do, dân chủ và nhân quyền.

TƯỚNG TRẦN THIỆN KHIÊM: MỘT CON CHÓ PHẢN CHỦ TRONG MỘT BẦY CHÓ PHẢN CHỦ

Trần Ngọc Giang - Trước giờ đa số chúng ta đều cho rằng Dương Văn Minh là đầu sỏ vụ đảo chánh 01-11-1963. Thật ra, DV Minh chỉ là một hình nộm mà kẻ chính phạm đã khéo léo sắp xếp để hắn đứng ra phạm tội và chịu tội thay cho mọi người. Kẻ chính phạm là một tên CIA Việt Nam, hắn xếp người nào vào việc đó, hắn muốn giết Cụ Ngô là cha nuôi hắn, nhưng hắn biết DVMinh cũng muốn giết Ngài để che dấu tội, thế là hắn xếp DVMinh vào vị trí có thể giết được Cụ Ngô, đó là kế "mượn đao giết người". Kẻ chính phạm vô cùng thâm độc đó hiện nay vẫn còn sống, hắn là: TƯỚNG TRẦN THIỆN KHIÊM MỘT CON CHÓ PHẢN CHỦ TRONG MỘT BẦY CHÓ PHẢN CHỦ
Kể từ biến cố lịch sử năm 1975 đến nay đã có nhiều sách báo, đoàn thể, tôn giáo cũng như hầu hết đồng bào Việt Nam đều quy trách những nhà lãnh tụ miền Nam như Tổng thống Diệm, tuớng Minh, Đôn, Thiệu, Kỳ v.v... đều là những người đã một phần chịu trách nhiệm để Cộng sản thôn tính miền Nam. Sự quy trách này trên bình diện chính trị, truyền thông đương nhiên không ai phủ nhận, nhưng trên phương diện lịch sử thì thật là phiến diện.

MỘT SỐ VIDEO CLIPS XÉ LÒNG VỀ THÂN PHẬN CỦA NHỮNG NÔ LỆ TÌNH DỤC VIỆT NAM VỊ THÀNH NIÊN TRONG NHÀ CHỨA CỦA GIA ĐÌNH BUÔN NGƯỜI NGUYỄN PHÙNG PHONG, PHAN THỊ BÉ, NGUYỄN PHÚ CƯỜNG, NGUYỄN MINH CẢNH, NGUYỄN ANH TUẤN

Kính mời quý vị dành chút thì giờ quý báu để xem và suy gẫm về con người tự phong cho mình là "ĐẠI ÚY, ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG BIỆT KÍCH MỸ", mà hoạt động buôn người và kinh doanh trinh tiết trẻ em và thân xác phụ nữ suốt hơn 17 năm qua:
NGUYỄN PHÙNG PHONG MỘT TRÙM BUÔN NGƯỜI VÀ KINH DOANH THÂN XÁC PHỤ NỮ, MỘT BỐ GIÀ MAFIA  CHUYÊN BẮT CÓC TỐNG TIỀN, ĐỘI LỐT CỰU TỬ TÙ, CỰU ĐẠI ÚY BIỆT KÍCH MỸ   
NGUYỄN PHÙNG PHONG, Chủ Động Mãi Dâm 
BÌNH PHONG một trùm buôn người và kinh doanh thân xác 
phụ nữ với thâm niên 17 năm buôn bán phụ nữ ở Cambodia, 
NGUYỄN PHÙNG PHONG đã buôn bán hơn 360 cháu gái 
vị thành niên Việt Nam vào khắp các động mại dâm tại Châu Á
Kính thưa vị,
Kính thưa quý thân hữu cùng quý chiến hữu,

Từ năm 2006 trở lại đây, trên môt số trang mạng xuất hiện một số bài viết ký tên là cựu đại úy biệt kích Mỹ, cựu tử tù trại A 20 Xuân Phước, cũng như một số bài trả lời phỏng vấn trên các báo đài của người Việt hải ngoại mà người trả lời phỏng vấn cũng xưng danh là cựu đại úy Biệt Kích Mỹ Nguyễn Phùng Phong .

Gần đây Liên Hội Chiến Sỹ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (LHCSVNCH) lại nhân được yêu cầu của Tiến Sỹ Nguyễn Đình Thắng, Giám đốc điều hành Ủy Ban Cứu Trợ Thuyền Nhân Boatpeople SOS, xin cứu giúp một đại úy mũ xanh đã tỵ nạn chính trị ở Cambodge suốt 17 năm xin được tái định cư theo diện tỵ nạn chính trị.

AI ĐÃ BẮT CÓC THỦ TIÊU NGƯỜI VIỆT VÀ KHMER KROM TỴ NẠN TẠI PHOM PENH VÀ BANGKOK

Kính gởi:
- Tổ Chức Liên Hiệp Quốc (UNO)
Cơ Quan Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc Tại Cambodge (UNHCR Cambodia)
- Các Cơ Quan Quốc tế Nhân Quyền Và Theo Dõi Nhân Quyền Human Rights Watch
- Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế Amnesty International
Đồng kính gởi:
- Các cơ quan thông tấn báo chí và truyền thông của cộng đồng người Việt Quốc Gia và Hiệp Hội Khmer Krom ở hải ngoại

HIỆP HỘI ĐIỆN ẢNH VƯƠNG QUỐC ANH - BRITISH ASSOCIATION OF CINEMATOGRAPHERS - LÀM PHIM VỀ NGUYỄN TƯỜNG VÂN - MỘT TRÍCH ĐOẠN TRONG PHIM TRAFFICKER

Nguyễn Thu Trâm
Hầu như mọi người Việt Nam trong và ngoài nước đều biết đến Nguyễn Tường Vân là người Úc gốc Việt cùng người em song sinh là Nguyễn Đăng Khoa sinh ngày 17 tháng 8 năm 1980 tại trại tị nạn SongKhla thuộc miền Nam Thái Lan và sau đó, định cư tại Úc theo mẹ đã bị kết án buôn lậu ma túy theo luật Singapore và đã chịu án tử hình dưới hình thức bị treo cổ theo Đạo luật Lạm dụng Ma túy, mặc dù có sự can thiệp tích cực của chính quyền Úc cũng như của một số cá nhân và tổ chức, vào ngày  2 tháng 12 năm 2005 sau 3 năm bị giam giữ  tại Nhà tù Changi của Singapore.

MỘT RỪNG ĐẠI NGÀN NHỮNG TRANG HỒI KÝ HAY, RẤT ĐÁNG ĐỌC

HỒI KÝ THÁNG BA GÃY SÚNG CỦA CAO XUÂN HUY


1     2    3

HỒI KÝ CỦA TRẦN ĐĨNH: ĐÈN CÙ

1       2       3       4       5       6       7       8

HỒI KÝ THÉP ĐEN CỦA ĐẶNG CHÍ BÌNH

1     2     3         5     6     7     8     9     10     11     12     13     14   

  15     16

10 NGÀY CUỐI CÙNG CỦA VIỆT NAM CỘNG HOÀ


1      2      3      4      5      6      7      8      9      10     11       12      CUỐI


1    2    3    4    5    6    7    8

NHÂN VĂN GIAI PHẨM - THỤY KHUÊ

1     2      3           5      6      7      8       9
   10       11       12       13       14       15      16       17

"GIẢI PHÓNG": NỖI KINH HOÀNG CỦA NGƯỜI DÂN NAM VIỆT

Tiến Sĩ LÊ HIỂN DƯƠNG
Ngày nay hầu như nhân loại trên khắp hoàn cầu đều lấy năm Chúa Kitô giáng sinh làm mốc định thời gian, chúng ta đang ở vào năm 2010, tức là 2010 năm kể từ ngày Chúa giáng thế. Nhiều sự kiện khoa học hay lịch sử cũng được xác định dựa trên mốc thời gian này cho dù những dữ kiện đó hoàn toàn không liên quan gì đến niềm tin tôn giáo hay tín ngưỡng. Chẵng hạn nhà toán học Pythagore sinh năm 580 và mất năm 500 trước Công Nguyên, Tề Hoàn Công trị vì từ năm 685 đến năm 643 trước Công Nguyên… Cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng xảy ra năm 42 sau Công Nguyên… Các văn bản bằng tiếng Anh thì dùng BC (before Christ) hoặc AD (Anno domini) để chỉ những sự kiện xảy ra trước hoặc sau Thiên Chúa giáng thế.

SỰ THẬT VỀ “CỰU TỬ TÙ, CỰU ĐẠI ÚY ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG BIỆT KÍCH MỸ” NGUYỄN PHÙNG PHONG

Phan Hữu Trí
Từ năm 2006 trên các tờ báo mạng xuất hiện một số bài viết kí tên tác giả là “Cựu Tử Tù, Cựu Đại Úy, Đại Đội Trưởng Biệt Kích Mỹ” Nguyễn Phùng Phong. Trên một số phương tiện truyền thông của người Việt Hải Ngoại cũng thi thoảng xuất hiện một số bài phỏng vấn, mà người phát ngôn cũng xưng danh là “Cựu Tử Tù, Cựu Đại Úy, Đại Đội Trưởng Biệt Kích Mỹ”.
Thực ra chúng tôi biết ông Nguyễn Phùng Phong ở Nam Vang, từ đầu những năm 1990s và có ngỏ lời mời ông tham gia vào đảng Nhân Dân Hành Động tại Xứ Bộ Chùa Tháp, nhưng ông phong chỉ trả lời lấp lững, không chối từ những cũng chưa thuận lòng tham gia, bởi ông đang đa đoan với nhiều “thương vụ làm ăn lớn”, nhất là đang điều hành quán gái BÌNH PHONG ở khu chợ cũ Phsa Chả trước khi chuyển sang quán gái PHONG KENNEDY ở đường 130, đối diện Sharky Bar mà hầu hết người Việt ở Nam Vang quen gọi là Bar Cá Mập.

TỪ “NGƯỜI TÙ GIAN” BÙI ĐÌNH THI ĐẾN “NHÀ DÂN CHỦ DỐI” LÊ NGUYÊN HỒNG

LÃO MÓC
- Từ “người tù gian” Bùi Đình Thi:
Cách đây 10 năm, vào cuối tháng 4 năm 2002, Toà án Di trú San Pedro, California công bố bản án trục xuất tội phạm Bùi Đình Thi (BĐT) về Việt Nam. Trong khi chờ thoả hiệp trục xuất của hai chính phủ CSVN và Hòa Kỳ, ông BĐT bị đưa đến trại giam của cơ quan di trú trên đảo Quần đảo Marshall (Republic of the Marshall Islands).

TỔ CHỨC ÂN XÁ QUỐC TẾ KÊU GỌI VIỆT NAM TRẢ TỰ DO CHO 82 TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM


Phó Giáo Sư, Tiến Sỹ NGUYỄN VĂN ĐỆ, Hiệu Trưởng Đại Học Đồng Tháp Chuyển TinTổ Chức Ân Xá Quốc tế nhận thấy trong dịp Quốc khánh lần thứ 71, Việt Nam đã trả tự do trước thời hạn cho hơn 2,000 tù nhân và giảm án cho hơn 22,600 tù nhân khác. Thật tiếc là trong số những người nói trên không có một ai được xác định là tù nhân lương tâm.

THƯ TỐ CÁO TÊN TÌNH BÁO VIỆT CỘNG NẰM VÙNG, ĐỘI LỐT NGƯỜI TỴ NẠN ĐỂ KHỦNG BỐ, BẮT CÓC VÀ THỦ TIÊU NGƯỜI VIỆT VÀ NGƯỜI KHMER KROM TỴ NẠN TẠI CAMBODGE


Kính thưa quý diễn đàn người Việt Quốc Gia Không Đội Trời Chung Với Cộng Sản
Tôi tên là Thạch Nhỏ, dân tộc Khmer Krom, quốc tịch Việt nam, sinh quán tại Sóc Trăng, nguyên là hạ sỹ quan truyền tin của QLVNCH, hiện đang tỵ nạn cộng sản tại Cambodia. Trân trọng kính gởi đến quyi diễn đàn cùng quý vị, thông tin về một tên cộng sản nằm vùng, tên là NGUYỄN CẨM CÔNG, (tức Nguyễn Công Cẩm hoặc Trần Tường LY HENG) hiện là Thiếu Tướng Tình Báo của Cộng Sản Việt nam, đang hoạt động tình báo tại Cambodia, một tên Cộng Sản Máu lạnh đã giết rất nhiều người Việt nam bất đồng chính kiến với chế độ cộng sản Việt nam, lánh nạn tại Cambodia.

HỘI ĐỒNG LIÊN TÔN VIỆT NAM: KHÁNG THƯ PHẢN ĐỐI NHÀ CẦM QUYỀN CỘNG SẢN ĐÀN ÁP NHÂN DÂN VÔ CÙNG DÃ MAN TÀN BẠO


Toàn dân đang sống trong bầu không khí tưởng niệm 42 năm Cộng sản đem quân xâm chiếm Việt Nam Cộng Hòa, một quốc gia độc lập và có chủ quyền, dùng bạo lực bom đạn thống nhất Đất nước để hoàn toàn áp đặt lên con Hồng cháu Lạc chế độ xã hội chủ nghĩa không tưởng, độc tài toàn trị bất công. Kể từ đó đến nay, Cộng sản tước đoạt mọi nhân quyền và dân quyền của Đồng bào, chiếm lĩnh và vơ vét mọi tài nguyên Quốc gia, dùng nhiều thủ đoạn cướp bóc tài sản của mọi giới Dân lành, phá tan hoang Đất nước về mọi phương diện, khiến cho vô số Đồng bào chỉ muốn rời bỏ Quê hương, tạo nhiều cơ hội cho Tàu cộng xâm nhập và đe dọa Tổ quốc, chuẩn bị chạy ra nước ngoài sinh sống (nhất là những tay tư bản đỏ).

BỘ MẶT THẬT CỦA "CỰU TÙ CHÍNH TRỊ" NGUYỄN VĂN MƯỜI TỨC "MƯỜI RỤNG"

Kính thưa liệt quý vị,
Gần đây facebooker Thanh Tâm Nguyễn đã thực hiện cuộc phỏng vấn qua hệ thống skype với "cựu tù chính trị NGUYỄN VĂN MƯỜI, tức Mười Rụng với mục đích vận động tài chánh để giúp cho NGUYỄN VĂN MƯỜI cùng người vợ của y là một phụ nữ Việt gốc Miên trước đây hành nghề cái bang tại Cambodge và Thái Lan, nhưng từ năm 2010 đến nay trở thành bà trùm "chăn cóc" tức là người chăn dắt những trẻ em, người tàn tật và người già ăn xin tại Bangkok, Thái Lan, mà không ít những trẻ em đó do chính bà trùm này đưa từ Việt Nam sang Thái Lan rồi làm cho tàn tật, mù què bằng cách bơm mủ xương rồng vào mắt hoặc đập nát tay chân... mà NGUYỄN VĂN MƯỜI cũng là một cánh tay đắc lực cho bà vợ thực hiện những tội ác đó. Vậy Nguyễn Văn Mười là ai? Tại sao Thanh Tâm Nguyễn lại vận động tài chánh cho y? Chúng tôi xin được chuyển đến quý vị một số thông tin về NGUYỄN VĂN MƯỜI từ những người trong cuộc để rộng đường suy luận
Trân trọng cảm ơn.

HỘI ÁI HỮU TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ VÀ TÔN GIÁO VIỆT NAM TẠI THÁI-MIÊN-LÀO

BIA THỜ 626 LINH HỒN TỬ VONG TẠI TRẠI BA SAO NAM HÀ: BA SAO CHI MỘ


Cựu Tù Nhân Lương Tâm Phạm Thanh Nghiên - Xin kính cẩn nghiêng mình thắp nén tâm hương trước tấm bia không mộ của 626 người tù chính trị đã chết trong nhà tù Ba Sao, Nam Hà giai đoạn 1975-1988. Và rất nhiều những người tù chính trị khác đã chết oan khiên trong ngục tù cộng sản.

ĂN TẾT BẰNG XƯƠNG MÁU MẬU THÂN THÌ HÒA HỢP-HÒA GIẢI VỚI AI?


Phạm Trần – Đả Đảo Cộng Sản - Đảng và Nhà nước Cộng sản Việt Nam đã tự tay bóp cò súng vào đầu khi mở tiệc liên hoan mừng “chiến thắng Mậu Thân 50 năm” mà mồm vẫn bô bô kêu gọi người Việt bỏ nước ra đi từ sau 30/04/1975 hãy “khép lại quá khứ, hướng tới tương lai vì mục tiêu phát triển chung của cả dân tộc".

HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG: TỪ THƯỚC PHIM 1981 ĐẾN BÀI VIẾT “LỜI CUỐI CHO CÂU CHUYỆN QUÁ BUỒN” NĂM 2018


Hiếu Dân – Đả Đảo Cộng Sản - Đôi lời trao đổi cùng ông Hoàng Phủ Ngọc Tường
Là người dân Huế nên tôi hiểu rõ, người Huế chẳng quan tâm rằng ông Tường có mặt tại Huế trong vụ Mậu Thân hay không, người Huế vì kinh tởm cái mùi tanh của máu mà chẳng cần biết tên Tường là ai cả. Còn ông Tường thì hết lần này đến lần khác buộc người ta phải biết đến ông. Trước là ông khẳng định đã mục kích vụ Mậu Thân tại Huế, và sau 50 năm cũng chính ông bảo rằng đó chỉ là lời nói dối. Nói gà cũng là ông, nói vịt cũng là ông, ông ấy chỉ quan tâm đến điều ông muốn nói, muốn làm như một thói tham tàn.

GIẤC MƠ BẤT TỬ CỦA TẶC HỒ LÀ CƠN ÁC MỘNG BẤT TẬN CỦA BAO THẾ HỆ NGƯỜI VIỆT


Phó Giáo Sư, Tiến Sỹ Nguyễn Văn Đệ, Hiệu Trưởng ĐẠI HỌC ĐỒNG THÁP Chuyển Tin - Hội nghị Geneva năm 1954 giải quyết tạm thời vấn đề ai sẽ là người thay thế người Pháp. Hội nghị tuyên bố chia Việt Nam thành hai nước, Bắc Việt cộng sản và Nam Việt độc lập. Nhưng số phận lâu dài của Việt Nam và của Mỹ tại Việt Nam đan quyện vào số phận của hai nhà lãnh đạo: Hồ Chí Minh và Ngô Đình Diệm.