Bà Dương
Thu Hương, cựu Phó Thống đốc NHNN VN: "Láng giềng chúng ta sang đây xây dựng
làng xã, thành phố rồi!"
Tin Không
Lề: Đây là nội dung phát biểu của bà Dương Thu Hương, cựu Phó Thống đốc Ngân
hàng Nhà nước VN, tại Hội thảo Góp ý văn kiện Đại hội 11. Do nội dung phát biểu
này vẫn còn tính thời sự, nên mình đã nhờ một CTV đưa lên YouTube để chia sẻ
cùng bà con.
Bà Dương Thu Hương đã phát biểu như sau:
“Đi vào cụ
thể thì tôi thấy rằng, thí dụ như trong cương lĩnh viết thì rất hay nhưng mà
tôi nghĩ đưa rất nhiều cái khái niệm mà tôi chẳng hiểu được. Như cái khái niệm
mà chúng ta vẫn cứ lúng ta lúng túng là ‘một nền kinh tế thị trường có định hướng
xã hội chủ nghĩa’. Mà cũng báo cáo với các anh là riêng ngân hàng thì không biết
‘định hướng XHCN’, kinh tế thị trường có ‘định hướng XHCH’ trong hoạt động ngân
hàng, nó là cái gì? Thì chúng tôi cũng khó có thể là cụ thể hóa ra được. Ngoài ra lại còn ‘phát triển công nghiệp hiện
đại, trở thành một nước công nghiệp hiện đại theo định hướng XHCN’. Thế không
biết ‘công nghiệp hiện đại theo định hướng XHCN’ là cái gì? Thế công nghiệp của
XHCN nó khác với công nghiệp tư bản à? Thế thì tại sao lại cứ có cái đuôi ‘theo
định hướng XHCN’? Thế rồi ‘xây dựng một nền dân chủ XHCN’. Thì đúng ra ngày xưa
học về Mác – Lênin có cái câu là ‘dân chủ của CNXH thì dân chủ gấp trăm lần tư
bản’.
Thế nhưng mà với cái thiển cận, tôi nghĩ dân chủ ở đâu cũng giống nhau thôi, là
người dân được phép nói, đấy là dân chủ. Xã hội tạo điều kiện cho dân được nói,
pháp luật tạo điều kiện cho dân được nói, thì đó là dân chủ, xã hội nào cũng thế.
Lại còn cái dân chủ XHCN nữa! Cho nên từ công nghiệp hiện đại cũng theo định hướng
XHCN, thì phát triển kinh tế thị trường cũng theo XHCN, rồi xây dựng nền dân chủ
cũng theo XHCN thì tôi không hiểu nó là cái gì cả.
Trong cái cương lĩnh thì có một ý nữa, tức là vấn đề hệ thống chính trị và vai
trò lãnh đạo của Đảng thì trong đó có ghi là: Đảng cộng sản Việt Nam là đội
tiên phong của giai cấp công nhân, đội tiên phong của nhân dân lao động và của
dân tộc Việt Nam. Như vậy là tôi đọc cái này tôi thấy rằng, Đảng vẫn đặt dân tộc
sau quyền lợi của giai cấp và của nhân dân lao động, đặt dân tộc thứ ba. Thì
tôi thấy cái này rõ ràng là tại sao Đảng không vì quyền lợi của dân tộc là
thiêng liêng trên hết, mà lại đặt quyền lợi của giai cấp lên trên hết?
Và tôi cũng đang muốn hỏi các anh, là hiện nay chúng ta còn giai cấp công nhân
như ngày xưa không? Còn giai cấp vô sản như ngày xưa không? Hay là bây giờ tất
cả các vị hữu sản hết rồi mà lại còn giàu có hơn cả những nhà tư bản mà nó phát
triển hàng trăm năm nữa? Vậy tại sao chúng ta cứ phải có cái lý thuyết này? Cho
nên tôi thấy điều này lợi ích của giai cấp đã được đặt đứng trên lợi ích dân tộc,
thì tôi nghĩ rằng cương lĩnh thế thì không thể nào kêu gọi được đại đoàn kết
dân tộc.
Thế rồi về văn hoá, xã hội, môi trường gì gì đấy v.v… Nhận định là ‘cuộc vận động
đoàn kết toàn dân xây dựng đời sống văn hoá từng bước đi vào chiều sâu, môi trường
và bảo vệ môi trường đã được nâng cao’, nhưng nó mâu thuẫn hoàn toàn với thực tế,
là tệ nạn xã hội tăng, an toàn xã hội không đảm bảo, văn hoá thì tôi nói thật
là chưa lúc nào văn hoá Việt Nam đồi truỵ đến như thế. Bật TV ra, phim Việt Nam
ngay cả quảng cáo cũng là mầu sắc sexy rất là mạnh. Tôi không hiểu là, nó [chẳng]
có một cái thuần phong mỹ tục gì cả mà tôi xem tôi phát ngượng. Rồi ô nhiễm môi
trường, an toàn vệ sinh thực phẩm v.v… Cho nên cái nhận xét này, đánh giá này với
cái thực tế tôi nghĩ rằng nó không trúng một tí nào cả.
Thế rồi, nhận xét về dân chủ xã hội có tiến bộ, sức mạnh đại đoàn kết dân tộc
được nâng cao, dân chủ trong đảng được mở rộng. Tôi không biết dân chủ trong Đảng
được mở rộng kiểu gì, nhưng mà tôi vẫn cảm nhận rằng là cái dân chủ trong đảng
vẫn là mất dân chủ nhất so với Quốc hội. Và đấy, tôi nghĩ rằng mình là Đảng
viên, mà mình cũng không được đi bầu Tổng bí thư của mình, chẳng được cái quyền
gì cả ngoài cái quyền họp chi bộ hàng tháng để ngồi kể lể cho nhau nghe thôi.
Cho nên tôi nghĩ rằng đánh giá như thế này vẫn không đúng với thực tế.
Thế rồi ‘xây dựng nhà nước pháp quyền, Quốc hội tiếp tục được kiện toàn về tổ
chức’. Cái vấn đề này cũng là một đại sự. Tôi rất xấu hổ khi nói rằng Quốc hội
là cơ quan quyền lực cao nhất, có quyền gì đâu ạ mà bảo là cơ quan quyền lực
cao nhất. Thế rồi ĐBQH và nếu ĐBQH là đảng viên thì lại không dám phát biểu cái
gì theo chính kiến của mình mà lại phải giơ tay đúng với chủ trương của Đảng và
Nhà nước. Cho nên nếu là một ĐBQH mà là vừa là đảng viên vừa là ĐBQH thì trong
con người đó hoàn toàn mâu thuẫn, tức là không đảm bảo được quyền lợi của cử
chi mà phải thực hiện vai trò đảng viên của mình và có thể lúc ấy là phải hy
sinh cái quyền lợi của cử tri đi.
Cho nên là cái nhận định về xã hội pháp quyền và Quốc hội được tiếp tục hoàn
thiện thì tôi cho rằng là, tất nhiên tuy có tiến bộ hơn nhưng mà nó vẫn đầy rẫy
những cái gì đấy làm cho Quốc hội không thực quyền được, không thể thực quyền
được. Và nhất là cái cơ cấu Quốc hội như hiện nay thì rõ ràng người ĐBQH là đảng
viên, thì rõ ràng là người đó phải hy sinh quyền lợi của cử tri, chứ không phải
là người đó bảo vệ quyền lợi của cử tri nữa...
Các anh thấy đại hội của những nhà chống tham nhũng mà được có lèo tèo vài người,
có ai dám chống đâu, mà tham nhũng nghĩa là đầy ra. Là các anh cứ nói, tôi nói
thật với các anh về kinh tế hai chữ ‘dự án’ nó thiêng liêng vô cùng, người ta cố
gắng phải tìm ra được ‘dự án’, vì có dự án thì mới có tiền, có phần trăm. Cho
nên cái đó là cái mà chúng ta cứ nói rằng thế nọ thế kia thì tôi nghĩ rằng nó
cũng không thực tế, mà thấy cái tham nhũng và cái lãng phí của Việt Nam quá lớn.
Rồi cũng nhận định là xử lý nghiêm những tổ chức, đảng viên sai phạm. Không
đúng. Tôi nghĩ không đúng, không nghiêm. Tôi đặt câu hỏi là có thực sự nghiêm
không hay là không muốn xử lý? Thì lúc nghỉ buổi trưa, tôi cũng có nói chuyện,
tâm sự với các anh có những phi vụ cực lớn nhưng cuối cùng cũng im luôn. Nếu
phi vụ đó ở Trung Quốc chắc bị bắn rồi. Nhưng ở Việt Nam bây giờ coi như chẳng
có chuyện gì cả. Thế nhưng mà bây giờ vẫn cứ… Đã thế nó lại còn cứ thích lên DẠY
CHO MỌI NGƯỜI VỀ ĐẠO ĐỨC, tôi rất khó chịu ở cái chuyện đó.
Về hạn chế trong báo cáo chính trị, thì tôi thấy rằng cái hạn chế mà chúng ta
thấy rất rõ nhất mà trong này không đề cập đến, đó là cái khoảng cách giữa người
giàu và người nghèo ngày càng giãn rộng ra, ngày càng trầm trọng, chứ không phải
là cái đó được thu hẹp lại. Cho nên, không phải là chênh lệch giữa các vùng các
miền còn lớn đâu, mà trong này không hề nói tới khoảng cách chênh lệch giàu
nghèo. Và bây giờ hình thành nên những nhà gọi là tư sản nhưng mà cộng sản, những
nhà tư sản cộng sản: Tư sản đỏ. Còn dân nghèo thì, tôi cũng được vinh dự vào mấy
năm Quốc hội được tiếp cận với nông dân, tôi thấy họ quá khổ luôn, họ quá bị áp
bức bóc lột luôn. Hơi một tí bị tù, hơi một tí thì bị thế nọ thế kia và đất đai
bị cướp đoạt luôn và cướp xong thì…
Ba mươi Tết tôi nhớ, có một ông thương binh gọi điện đến cho tôi là đến giờ này
họ còn đuổi tôi ra khỏi nhà để họ giải phóng mặt bằng. Tôi phải gọi điện lên
cho đồng chí bí thư dưới tỉnh mà tôi làm đại biểu: ‘Anh ơi, có gì đấy anh để
qua tết đi. Anh đừng làm như thế này, đến Tết, mà người ta thương binh, người
ta ăn Tết ở đâu?’ Thì như vậy, ông ta không nói gì cả, nhưng mà sáng hôm sau
cái anh thương binh gọi điện cho tôi: ‘Chị Hương ơi, NÓ TRÓI TÔI NHƯ MỘT CON
CHÓ, NÓ ĐÃ QUẢNG RA GIỮA ĐƯỜNG, và đất đai của tôi nó đã tịch thu’. Tôi nói thật,
mà người ta thương binh chứ không phải là một dân thường, cái điều đó tôi rất
là đau. Và tôi cảm nhận rằng cái bao nhiêu năm, bao nhiêu người hy sinh chiến đấu
để được cái ngày hôm nay nhưng mà bây giờ người ta cư xử với những người cống
hiến cho xã hội, cho nền độc lập của đất nước này như thế. Tôi đau vô cùng
nhưng tôi không làm cái gì được. Mà Tết nhất đến nơi rồi mà còn làm như vậy.
Cho nên tôi thấy cái này là cái mà trong cái hạn chế này không nói hết được những
cái đó.
Về an ninh quốc phòng thì sáng nay các anh cũng ít nói đến nhưng quả thật tôi
đang rất là lo sợ về cái việc này. Vì cũng dính dáng đến Quốc hội, cho nên tôi
cũng thấy rằng những vấn đề về bauxite Tây Nguyên, vấn đề về cho thuê rừng, vấn
đề về lao động nước ngoài không được giải quyết triệt để. Tất cả những vấn đề
kinh tế này nó dẫn đến, nó dính đến vấn đề an ninh quốc phòng mà hiện tại không
được giải quyết dứt điểm. Không rõ ràng, không dứt khoát, còn chần chừ và e ngại.
Thôi bauxite thì các anh cũng biết rồi không nói nữa. Nhưng rừng, cho thuê rừng:
Xin báo cáo các anh là các đoàn ĐBQH ở những địa phương mà có rừng cho thuê người
ta nói rằng sau khi cho thuê nó rào hết tất cả lại, nội bất xuất, ngoại bất nhập,
không biết bên trong nó làm cái gì. Mà cho thuê tối thiểu là 50 năm. Mà tôi rất
buồn là một đồng chí Phó chủ tịch tỉnh một tỉnh cho thuê rừng này lại tuyên bố
rằng: ‘50 năm sau có người thực hiện, sẽ có người kiểm soát giám sát’. Sao mà
ngây thơ thế!
Thế rồi lao động nước ngoài, thưa anh rằng nước ngoài láng giềng chúng ta sang
đây xây dựng làng xã thành phố rồi, mà nó không mang tên China Town đâu, chưa
mang tên thôi nhưng mà nó sẽ mang tên. Rồi Quốc hội hỏi thì Bộ trưởng Lao động
Thương binh Xã hội chần chừ, không dám nói. Giả sử nhà tôi có phúc tôi được ở vị
trí đó thì tôi sẽ trả lời Quốc hội một câu rằng: “Tôi sẽ về kiểm soát, kiểm tra
và nếu mà không đúng theo pháp luật Việt Nam tôi sẽ trục xuất ngay”. Nhưng mà
không dám nói câu đó mà lại phát biểu trước Quốc hội rằng “khó lắm, tế nhị lắm”.
Thế thì thôi, đặt họ vào, họ chiếm đất của mình hết rồi.
Và các anh cứ đi từ Bắc Ninh lên Lạng Sơn xem, tất cả các dự án, những chỗ nào
đất đai màu mỡ nhất là ở đấy các dự án của đồng chí bạn lớn của chúng ta hết.
Mà người ta đã mang dự án sang, người ta mang công nhân sang, công nhân Trung
Quốc sang, lấy vợ Việt Nam cắm đất đây luôn, sát ngay Hà Nội luôn. Tôi lo cái
chuyện này vô cùng tận, nhưng mà không biết rằng trong báo cáo, trong cương
lĩnh chính trị cũng như trong báo cáo chính trị, tôi thấy cái vấn đề này quá mờ
nhạt luôn, quốc phòng an ninh chép đúng như những ngày xưa viết. Cái đó là cái
rất đáng lo ngại.
Tôi có đọc cái quyển sách … của Thông tấn xã Việt Nam, họ nói trong cái quyển
sách đó nó nói rằng tại sao Liên Xô sụp đổ? Liên Xô sụp đổ chẳng phải vì diễn
biến hoà bình từ bên ngoài, mà Liên Xô sụp đổ từ lòng tin của người dân Liên Xô
tan rã. Vậy thì Việt Nam chúng ta đang trên con đường đó, nhưng chúng ta vẫn rất
chủ quan. Vẫn vẽ cho chúng ta một cái màu hồng vô cùng lớn, vô cùng đẹp, để
[không] thấy rằng cái lòng tin với Đảng, với chính quyền này rất là sa sút rồi.
Mà cái điều đó rất là nguy hiểm, nhưng mà trong này đánh giá rất là nhẹ nhàng.
Về nguyên nhân thì quả thật đánh giá cũng rất sơ sài, rất sơ sài, đổ cho khách
quan, đổ cho khủng hoảng, đổ cho suy thoái, đổ cho thiên tai dịch bệnh, đổ cho
yếu kém vốn có của nền kinh tế. Tôi hỏi rằng nền kinh tế nó có tội tình gì mà tự
nhiên nó yếu kém? Có phải cái yếu kém đó tự nó phát sinh ra không hay là do cơ
chế chính sách của mình tạo ra để cho nó yếu kém?
Ngày xửa ngày xưa còn bảo đất nước lạc hậu bao năm gì gì đấy, nhưng bây giờ 35
năm rồi, 40 năm rồi làm sao còn cái chuyện đất nước nông nghiệp lạc hậu, yếu
kém nữa. Nó là do chúng ta, do cơ chế chính sách chúng ta làm cho cái nền kinh
tế này yếu kém. Chứ đừng nói nó vốn có, cái vốn có này nó xa xưa lắm rồi. Cho
nên cái nhận định này tôi cho là không đúng.
Thế rồi nhận định nữa là do ‘sự chống phá của các thế lực thù địch’. Tôi thấy
chưa tìm đâu thấy cái chống phá bên ngoài, nhưng cái niềm tin của dân đã giảm,
thì còn nguy hiểm hơn cả thế lực bên ngoài. Cái điều đó là cái mà tôi cho rằng
cần phải đánh giá như thế, chứ còn ba cái thằng Việt kiều nó về lọ mọ vớ vẩn,
không thèm chấp. Tất nhiên chúng ta vẫn cảnh giác nhưng chưa thấy ai chống phá
chúng ta những cái gì mà gọi là để cho đất nước này đổ cả. Mà tôi chỉ sợ cái
lòng dân này làm cho chúng ta sụp đổ. Nó như là một toà nhà mà bị mối, mặt bên
ngoài toà nhà vẫn rất đẹp nhưng mà nó bị mối hết rồi".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét