Mũ Đỏ Nguyễn Văn Lập
(Để kính dâng anh hồn
đồng đội tôi đã nằm xuống để bảo vệ Thủ đô Saigon)
Ngựa đang sải vó lưng
đồi
Súng gươm bỏ lại cuộc
chơi nửa chừng
Một thời ngang dọc
kiêu hùng
Tháng tư gảy súng thấm
từng nổi đau…
*
Ta đứng bên nầy, trông
núi sông
Một trời thương nhớ ở
phương đông
Đường hoa theo dấu
chân luân lạc
Một gánh giang san
khóc hộ chồng
Một ngày tan nát bao
thân phận
Nửa kiếp lưu vong tối
mặt mày
Cũng thử đưa cay bằng
chiến trận
Ói toàn uất hận lúc
xuôi tay
Bạn bè còn lại bao
nhiêu đứa
Đứa còn, đứa mất chẳng
ai hay
Chí lớn cùng đường,
tài bỏ xó
Anh hùng bạt mạng, vợ
con lo
Nhớ quê chửi nát mồ ma
đỏ
Một nắm xương khô đẫm
máu đào
Nhìn nhau bổng thấy
quê hương củ
Nghìn trùng rực rở núi
sông xưa
Vết đau ngày tháng còn
mưng mủ
Giọt lệ bên đường mặc
gió mưa
Ví thử xuân xanh còn
rực lửa
Cũng đành dâng hiến
trọn non sông
Và em, sẻ một đời tựa
cửa
Nhìn qua lục địa để
ngóng trông.