![]() |
Enver
Số người tử vong: 1,1-2,5 triệu
Năm cầm quyền: 5 (1913-1.918)
Tội phạm: diệt chủng người Armenia
Chế độ: Quân Sự
Nguyên nhân chết : thiệt mạng trong chiến đấu |
“Kẻ hèn nhát hỏi: ‘Có an toàn không?’ Kẻ cơ hội hỏi: ‘Có khôn khéo không?’ Kẻ rởm đời hỏi: ‘Có được tiếng tăm gì không?’ Nhưng, người có lương tâm hỏi: ‘Có là lẽ phải không?’ Và có khi ta phải chọn một vị trí không an toàn, không khôn khéo, không để được tiếng tăm gì cả, nhưng ta phải chọn nó, vì lương tâm ta bảo ta rằng đó là lẽ phải.”
Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026
NHỮNG TÊN ĐỘC TÀI KHÁT MÁU NHẤT THẾ KỶ 20
ĐÂY, CHÂN DUNG NHỮNG TÊN ĐỘC TÀI KHÁT MÁU NHẤT THẾ KỶ 20
NỢ CỨT
Phạm Thế Việt - Ngày đó hợp tác xã ra một chiến dịch thu gom
phân bắc (cứt người), mỗi gia đình một tháng phải đóng đủ mười cân, nếu không
đóng đủ thì bị cắt gạo. Thật là một chiến dịch có một không hai trong xã hội
loài người. Vậy nên, khi chiến dịch ra đời, cái cầu tiêu trở nên vô cùng quan
trọng và cấp thiết.
50 NĂM CUỘC THẢM SÁT MẬU THÂN 1968-2018

Linh Mục Phê Rô Phan Văn Lợi – Đả Đảo Cộng Sản
-Toàn
thể dân Việt đang bước vào thời điểm tưởng niệm 50 năm biến cố Tết Mậu Thân
(1968-2018). Đây là sự kiện thuộc hạng đáng ghi nhớ nhất trong Việt sử vì nhiều
mối liên hệ: ý nghĩa thiêng liêng của ngày Tết dân tộc, cuộc tấn công của Cộng
sản VN bất chấp tuyên bố hưu chiến, sự thất bại thảm hại của cuộc tổng tấn công
về mặt quân sự và chính trị, tội ác đã gây ra cho chính Đồng bào Việt Nam, thái
độ cố chấp của Cộng sản không nhìn nhận sai phạm của họ, dù đã nửa thế kỷ.
HỒI KÝ ĐẾN MÀ KHÔNG ĐẾN CỦA XUÂN VŨ - KỲ 1
(Trích Hồi ký của Phạm Thành Tài)
Hồi còn ở quê nhà, sau tám năm
“cải tạo học tập” về, tôi có mở một phòng mạch chữa bệnh cho bà con để kiếm
sống qua ngày. Chữa bệnh bằng Tây Y kiếm cơm hơi khó vì thuốc hiếm, mắc quá,
bệnh nhân mua không nổi nên tôi chuyển sang chữa bằng Đông Tây Y kết hợp. Nhờ
trời cũng đắp đổi bữa có bữa không. Nhưng tôi quyết không bỏ nghề, không chỉ vì
sợ mất cần câu cơm, mà còn vì tôi không thể bỏ ngang thân chủ mình. Bà con lành
được bệnh tôi cũng có niềm an ủi, hơn nữa cái thế giới quen biết của mình ngày
càng rộng khắp với bao nhiêu tâm sự vui buồn trong thời ly loạn nhân tâm. Trong
số đó có một người con gái tên Thư. Cô gái này hình như là sinh viên cũ của
Sàigòn không được vô Đại Học Nhà Nước, rất thích đọc sách. Lạ một điều là cô ta
chỉ thích loại tiểu thuyết lịch sử. Cô kể cho tôi nghe gần như thuộc lòng nào
là “Tiêu Sơn Tráng Sĩ” của Khái Hưng, nào là “Chiến Tranh và Hoà Bình”, nào là
“Ana Karenina” của Tolstoi. Cuốn này cô kể thật hấp dẫn, đây là cuốn có tình
tiết rất tinh tế, rất khó kể sao cho hấp dẫn, thế mà tôi nghe phải mê luôn các
nhân vật trong ấy. Có một lần nghe cô kể, không hiểu sao tôi buột miệng hỏi:
HỒI KÝ ĐẾN MÀ KHÔNG ĐẾN CỦA XUÂN VŨ - KỲ 2
Chiều hôm đó, chúng tôi đến với
tư cách đại biểu chính thức của tổ văn là tổ đứng ra tổ chức buổi tiễn đưa này.
Theo qui định của anh Hai Lý thì mỗi đại biểu đều mang khẩu phần thường lệ của
mình đến bữa tiệc. Giữa nền đất trơ khấc là hai cái nồi, nồi cháo loãng như
Biển Hồ, trên mặt lềnh bềnh mấy vệt mỡ vàng nhạt lấp lánh mặt trời chiều không
có tí hành nào bập bềnh biểu hiện tư tưởng bấp bênh của cán bộ trong lúc này.
HỒI KÝ ĐẾN MÀ KHÔNG ĐẾN CỦA XUÂN VŨ - KỲ CUỐI
Hết vượt núi, ở rừng bây giờ
tới lội sình. Toàn những cực đoan của sự đi đứng. Leo núi thì có đoạn đường hai
ngày không có nước, ở rừng thì không thấy ánh nắng mặt trời, da bủn xì như da
người chết còn lội sình thì ngâm nước suối suốt ngày đêm, thân mình như con mắm
sống. Đường đi thật là dài và vô cùng ngao ngán với sức khỏe xuống dần từng
ngày.
Những người đã đi đồng bằng như
Mỹ Tho, Long An, Bến Tre, Rạch Giá, Cà Mau vẽ lại cho tôi con đường đó bằng mồm
một cách chi tiết. Nghe xong, muốn nghĩ chơi luôn, nằm tại R tiếp tục lãnh
thưởng của muỗi đòn xóc. Nhưng… sứ mệnh thiêng liêng của tôi là về tận Bến Tre
viết cho được quyển tiểu thuyết về Đồng Khởi kia mà ! Đâu có “sọc dưa” nửa
chừng như vậy được ! Hơn nữa, tôi còn có một thúc giục khác có lẽ còn to hơn.
Đó là trở lại quê nhà thăm lại ông bà cha mẹ và hàng xóm mà khi ra đi từ 45 tôi
mới mười lăm tuổi bây giờ đã ba mươi ba.
CUỘC TẤN CÔNG MẬU THÂN 1968 TRONG HOÀN CẢNH CHÍNH TRỊ LịCH SỬ THẾ GIỚI

Chu Chi Nam và Vũ Văn Lâm – Đả Đảo Cộng Sản - Sau 50 năm tết Mậu
Thân, một cái Tết ghi rõ tội ác của cộng sản vô thần Việt Nam, đánh dấu một vết
nhơ trong lịch sử Việt với cả chục ngàn người chết, bắt đầu đúng vào đêm Giao
Thừa, thời điểm linh thiêng mà mọi người dân Việt tưởng niệm công ơn các anh
hùng, liệt sĩ, ơn đức sinh thành dưỡng dục của ông bà, cha mẹ, thì cộng sản xé
bỏ hiệp định đình chiến vào 3 ngày Tết, khai hỏa và tạo ra những cuộc thảm sát
khắp miền nam Việt Nam. Cao điểm là cuộc thảm sát dã man tại Huế.
Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025
HỒI KÝ CHIỀU CHIỀU CỦA TÔ HOÀI - KỲ 1
Nghé ơ nghé
Nghé bông hay là nghé hoa
Như cà mới nở
Mẹ cõng xuống sông
Xem rồng lấy nước
Mẹ gọi tiếng trước
Cất cổ lên trông
Mẹ gọi tiếng sau
Cất lồng lên chạy
Lồng ba lồng bảy
HỒI KÝ CHIỀU CHIỀU CỦA TÔ HOÀI - KỲ 2
![]() |
Chương V
Chợ lèo tèo ngay giữa phố, gió lùa đùng đùng. Bánh ngô, bánh đúc
bị táp cát, ăn nhai cả sạn, thì vẫn ăn thế. Một chốc chợ tan, các cọc lêu được
nhổ lên, đàn vịt lại uà vào rúc cái bãi trống. Chỉ còn lại một hiệu ảnh người
xúm đông xúm đỏ xem bác phó nháy lúi húi tô màu. Khách chụp ảnh thích ngồi ghế,
môi má tô màu đỏ, áo hồng sau lưng có phông chậu hoa và hồ Hoàn Kiếm.
Trong kháng chiến, bộ đội tỉnh đã tấn công san bằng bốt Diêm Điền, không biết bốt
ở chỗ nào. Chắc hỏi thì cái Hến, thằng Toàn cũng chẳng biết. Tây về đóng lại,
xây đồn sang Quang Lang. Một lần xuống khu Ba công tác hậu địch đồng bằng sông
Hồng, Hoàng Trung Thông- tổ trưởng Thông của chúng tôi đã đi với đoàn cán bộ
vào tận Quang Lang này. Thông kể: Quang Lang có tề hai mang, ngày ở hầm, tối
lên gặp và họp với cán bộ cơ sở, ngay cạnh đồn. Trông ra biển, ngọn hải đăng
Hòn Dáu và đèn điện bên Đồ Sơn nhấp nháy. Hoàng Trung Thông đã bí mật ở Quang
Lang cả tháng. Khi trờ ra, đóng vai người thuyền buôn các nơi về chợ Diêm.
HỒI KÝ CHIỀU CHIỀU CỦA TÔ HOÀI - KỲ 3
![]() |
1 2 3 4 5 6 7 8
Chương IX
Tôi gặp Trần Đức Thảo ngoài cổng bệnh viện Hữu Nghị. Cả
thành phố đã thuộc cái ông đi chiếc xe đạp con vịt trẻ con sơn xanh, không
phanh, ngồi phải doạng chân cho đầu gối khỏi đụng lên ghi đông, đấy là nhà triết
học Trần Đức Thảo. Ông dịch sách lý luận kinh điển cho nhà xuất bản Sự Thật để
lấy lương ăn. Người biết đôi chút thì thắc mắc: không biết ông có được dạy, ông
có được phong giáo sư không. Tôi thì biết bây giờ ông dông dài lam làm chơi
chơi thế thôi. Tôi cũng chẳng biết ông có Nhân Văn Giai Phẩm gì không và tại
sao ông lại càng ngày càng bị quên lãng dưới đáy.
HỒI KÝ CHIỀU CHIỀU CỦA TÔ HOÀI - KỲ 4
![]() |
Chương XII
Bộ máy tổ chức ta dựng
lên thì khoa học, trong ý nghĩ và trên giấy, nhiều cấp và cán bộ lại thu thập
tài liệu và dư luận bằng nghe ngóng. Chu Văn, trưởng ty văn hoá tỉnh Nam Định
được dự kiến đề cử tỉnh uỷ khoá mới. Đấy lên tin đồn anh ấy là Nhân Văn, thế là
bị nhấc ra. Chu Văn viết thư kể nỗi oan và đề nghị can thiệp- tôi đã được phân
công xuống gặp bí thư tỉnh, nhưng rồi cũng không lại được lời đồn. Can thiệp
với dư luận “có tin bảo, có người nói” thì như đánh nhau với bóng tối, cứ phòng
sẵn cho chắc đã. Và cái việc Chu Văn bị dính đến những lôi thôi mập mờ này, đã
làm cho Chu Văn hóa ra cứng rắn khác thường. Những ai đã công tác cùng Nguyễn
Bính ở ty văn hoá Nam Định có thể biết Chu Văn đã quần Nguyễn đến điều thế nào.
Nguyễn Bính về Nam Định rồi quyết định ở hẳn dưới ấy chỉ vì Nguyễn Bính đã sắp
nên vợ nên chồng với cô hàng cà phê thành Nam. Nguyễn Bính đã bỏ không ở nhà
xuất bản Hội Nhà Văn với tôi để xin ra làm báo Trăm Hoa. Khi Trăm Hoa hết tiền
phải đình bản, Nguyễn Bính không còn ở biên chế nào thì Hội Nhà Văn đã giới
thiệu Nguyễn Bính về Nam Định.
HỒI KÝ CHIỀU CHIỀU CỦA TÔ HOÀI - KỲ 5
![]() |
Đầu năm ấy, chiến dịch lao động đào sông Tô Lịch. Lao động công ích, mỗi năm một công dân thành phố góp bảy ngày bằng sức hoặc bằng tiền. Đào sông cũng như đắp công viên Thống Nhất, được trừ điểm lao động công ích lại được trả công đào. Không đi, thuê người khác đi hộ. Lấp mạch sủi đê sông Cái, đào hố chứa rác, vét bùn, đều được tính cả. ấy thế nhưng phải tổng vệ sinh trước lễ Quốc Khánh đã Sáng chủ nhật, sáu tổ lấy sáu người đem chổi và cái hót rác lên trường Trưng Vương tiễn đồng bào chạy nước về lại dưới bãi- thông tri viết thế, nhưng cung cách chỉ dẫn các thứ vậy thì hiểu nghĩa là lên quét dọn làm vệ sinh cho nhà trường các chỗ đồng bào đã tạm trú cả tháng qua.
HỒI KÝ CHIỀU CHIỀU CỦA TÔ HOÀI - KỲ 6
Đầu mùa đông 1957, tôi đi Matxcơva, dự hội nghị quốc tế về văn học
thiếu nhi. Người dịch tiếng Nga cho tôi là Marian Tkchôp. Năm ấy, Marich trên
hai mươi tuổi đôi chút. Tốt nghiệp khoa tiếng Việt ở Matxcơva rồi làm việc ban
đối ngoại hội Nhà Văn Liên Xô. Thoạt trông, tưởng người ít ra đã trạc bốn mươi.
Một lọn tóc vắt che trán hói lên gần đỉnh đầu, cái đuôi tóc còn thừa thòng lòng
ra đằng gáy. Vừng trán cao phẳng lặng thật lạc lõng với người trẻ tuổi mới có
người yêu.
HỒI KÝ CHIỀU CHIỀU CỦA TÔ HOÀI - KỲ 7
![]() |
(Nhật ký)- Hà Nội đã
vào tháng chạp 1972. Hàng ngày cứ căng thẳng rồi lại bình thường. Nhưng với tâm
lý muốn bình yên thì tưởng tượng của người ta ngả về bình yên nhiều hơn. Đường
phố đông người khác thường, hình như ai cũng ra đường. Vẫn giục từng nhà đi sơ
tán. Nhưng trong bụng người giục cũng cho là nếu có bom xuống thì hoạ may người
ta mới đi.
Họp khối phố, thu được
150 đ, hôm nào thu đủ thì đem lên khu lấy tem phiếu đợt 1. Nửa đêm, tiếng bom
bên kia sông phía Gia Lâm. Tháng vừa rồi yên yên, lại ra vẻ bắt đầu đây. Gần
sáng, tiếng bom kéo dài nặng nề hơn. Phúc thức giấc, nói: “Con nghe như tiếng
B52". Nó có kinh nghiệm chiến trường. Mình đoán vu vơ: “Không có lẽ".
Tiếng bom đến tận tảng sáng, trời cứ vừa hửng vừa sẫm lại.
HỒI KÝ CHIỀU CHIỀU CỦA TÔ HOÀI - KỲ CUỐI
![]() |
Về đến sứ quán ở Bắc
Kinh thấy đông nhộn khác cái thoáng vắng hôm trước. Giữa vườn cây lê cây táo
trơ trụi mùa đông, những đống cao lù lù như cây rơm phủ kín ni lông xanh, ni
lông xám. Hỏi mới biết đấy là những núi đồ đạc mới đưa về, để trong nhà không
có chỗ, phải chất ra giữa trời. Bắc Kinh đương mưa tuyết, mưa cả đêm. Những
mảng băng đầu mùa bám ngoài ni lông, khi tuyết rơi nhiều, băng xụt xuống như
bùn trắng nhão quanh chân các gò đống đồ đạc.
Người
về ở đông kín các phòng chiêu đãi sở, khắp cả nhà cơ quan làm việc. Xe lửa
Matxcơva về Hà Nội bị cắt lưng chừng, giữa khi qua Cát Lâm trên Đông Bắc. Sứ
quán phải thuê xe lên đón. Cán bộ và sinh viên đi công tác, về phép, về hết
hạn, người và hành lý đưa cả về đây. Tạm ở, đợi bao giờ lại có đường có tàu thì
chưa biết.
HỒI KÝ CÁT BỤI CHÂN AI CỦA TÔ HOÀI - KỲ 1
![]() |
1 2 3
Độc giả sẽ có cảm tưởng như đang ngồi quây quần quanh vuông chiếu
hoa, trong ngôi nhà thừa tự của tổ tiên, dưới ánh sáng chập chờn của ngọn đèn dầu
lạc, láng nghe tiếng kể trầm tĩnh, đôn hậu, nhẹ nhàng, nhưng vô cùng sâu lắng của
một ông già đã có trên nửa thế kỷ hệ lụy cùng quê hương. Ông già đó, nhà văn Tô
Hoài, tác giả của Dế mèn Phiêu Lưu Ký mà chắc chắn không một người Việt
Nam nào chưa từng ê a học thuộc lòng vào cái thời còn mài đũng quần ở ghế trung
học, sẽ đưa chúng la về lại với thổ ngơi liền chiến, nơi có những nhân vật từng
"vang bóng một thời": Nguyễn Tuân, Nguyễn Bính, Nguyên Hồng, Thế Lữ,
Huy Cận, Xuân Diệu, Chế Lan Viên, Tam Lang, Nam Cao, Vũ Trọng Phụng, Vũ Bằng...
Và hầu hết các tác giả của nhóm Nhân Văn Giai Phẩm, cùng nhiều "chức sắc"
quyền cao chức trọng trong giới văn nghệ, nói riêng, nhà nước, nói chung. Nơi, ở
đó, họ đã sống, đã sinh hoạt, đã vui chơi, đã sáng tác, đã "rất người"
trong thân phận con người. Nơi, từ đó, họ ra đi, họ lên đường, họ nhập vào dòng
đời, để rồi mỗi người, bằng cá tính rất riêng của mình, tự chọn lựa hoạc bị chọn
lựa một thế sống nào đó. Những thế sống, góp chung lại, làm nên dòng chảy bão
táp của văn học, chính trị Việt Nam trong vài thập niên qua.
Có lẽ Cát Bụi Chân Ai là cuốn hồi ký trung thực nhất của một nhà văn,
viết về các bạn văn cùng thời, và về chính mình.
HỒI KÝ CÁT BỤI CHÂN AI CỦA TÔ HOÀI - KỲ 2
Chuyến
tàu hoả từ Phnôm Pênh ra đến Poipet vừa chập tối. Bấy giờ vào mùa thu 1930. Đường
sắt tà vẹt tám thước Nôm Pênh vừa hội khánh hành đoạn cuối nối với bên Xiêm ở
Poipet còn như chạy thử, vài ngày mới có một chuyến không nhất định. Bên Xiêm vẫn
tăng bo một quãng chưa nối thẳng được xuống Vọng các.
- Những chuyến tàu thất thường này xộc xệch, còn thưa khách. Chỉ có người đi
buôn hay phu phen rừng cao su ra. Lắm hôm vào ga thị trấn Poipet, chỉ còn vài
người trên tàu xuống. Hôm ấy cả một toa hạng tư, có ba người. Một người luống
tuổi xách cái bị, mặc áo bà ba xuyến đen đã bạc, râu ria lởm chởm. Dáng như một
người ở đây về trong xứ có việc, bây giờ trở lại. Hay một chủ hiệu tạp hoá, một
người cai ở đồn điền cao su ra chợ thị trấn cất hàng.
HỒI KÝ CÁT BỤI CHÂN AI CỦA TÔ HOÀI - KỲ CUỐI
Năm cùng
tháng tận, tết nhất đến nơi mà thành phố vẫn phấp phỏng không biết bom đạn trên
trời ập xuống lúc nào. Dáng ai cũng vội. Mưa bụi hơi nặng hạt. Tiếng pháo rải
rác. Con chuột cống trụi hết lông trong rãnh nước lép nhép ra, gặp ánh điện lại
lõm bõm thong thả quay vào. Ngày mùng một, những bộ quần áo mới và những người
đẹp loé lên như nắng sớm. Kiểu áo Thái Lan vạt không viền gấu ngổ ngáo được các
ông phó may đất Kẻ Chợ làm cho dịu đi, ưa mắt. Thì cái áo đại cán ở Thái Nguyên
về chẳng ra sao mà đến Hà Nội cũng hoá nhũn nhặn, dễ trông. Chiếc chả giò Sài
Gòn bé bằng ngón út mà ra đây hoá thành cái nem rán nhân cua bể, món ăn quốc tế.
Chỉ những mái tóc xun xoăn lên như cô gái châu Phi thì hình như các tay thợ
ngôi chịu, vẫn để nguyên mẫu thế trên đầu các cô gái đời mới.
HỒI KÝ THÁNG BA GÃY SÚNG CỦA CAO XUÂN HUY - PHẦN 1
Tựa
Tôi không phải là một nhà văn, mà tôi
chỉ là một người lính, lính tác chiến đúng nghĩa của danh từ, và những điều tôi
viết trong quyển sách này chỉ là một câu chuyện, câu chuyện thật một trăm phần
trăm được kể lại bằng chữ. Tôi viết những điều mà những thằng lính chúng tôi đã
trực tiếp tham dự nhưng không ai viết lại, trong khi nhiều người đã viết về những
chuyện chiến trường thì hình như chẳng có ai dự.
HỒI KÝ THÁNG BA GÃY SÚNG CỦA CAO XUÂN HUY - PHẦN 2
Phần 3
Huế
đang là một thành phố chết và đang là một thành phố bị bỏ ngỏ. Cả thành phố chỉ
còn lại vài ba ngọn đèn đường, cái sáng cái tối, đạn pháo Việt Cộng nã đều vào
cầu Trường Tiền và khách sạn Hương Giang, đó đây người ta đang đạp xe ba bánh,
xe xích lô đi hôi của.
Ði
lối cầu mới thì được an toàn, nhưng tôi sẽ đi lối cầu Trường Tiền mặc dù cầu
này đang bị pháo. Một chút lãng mạn trong người tôi nổi dậy, chẳng gì cũng chỉ
còn là lần chót. Ngay đầu cầu, một chiếc M-48 nằm chình ình, máy vẫn còn nổ mà
không có người. Lên đến giữa cầu, tôi nói với mấy thằng lính đệ tử.
HỒI KÝ THÁNG BA GÃY SÚNG CỦA CAO XUÂN HUY - PHẦN CUỐI
Phần 5
Lên
đến trên tàu, không khí quá nặng nề ngột ngạt. Không phải nặng nề ngột ngạt vì
số người trên tàu quá đông, mà vì cả tàu đang bị bao trùm bằng mùi giết chóc,
căng thẳng.
Huy
mập nhét vào tay tôi khẩu súng ngắn, dặn dò:
"Súng
tôi lên đạn sẵn, ông giữ cẩn thận."
"Còn
gì nữa để mà phải thủ súng lên đạn sẵn?"
"Thì
ông cứ giữ đề phòng. Biết đâu có lúc phải xài tới."
Chưa
kịp tìm chỗ ngồi, tôi nghe một tiếng súng nổ.
Hai
người lính Thủy Quân Lục Chiến cúi xuống khiêng xác một người lính Bộ Binh vừa
bị bắn chết ném xuống biển. Một người lính Thủy Quân Lục Chiến khác đang gí
súng vào đầu một trung úy Bộ Binh ra lệnh:
"Ðụ
mẹ, có xuống không?"
"Tôi
lạy anh, anh cho tôi đi theo với."
"Ðụ
mẹ, tao đếm tới ba, không nhảy xuống biển tao bắn."
"Tôi
lạy anh mà, tôi đâu có gia đình ở ngoài này."
"Ðụ
mẹ, một."
"Tôi
lạy anh mà, anh đừng bắt tôi ở lại, anh muốn lạy bao nhiêu cái tôi cũng lạy hết.
Tôi lạy anh, tôi lạy anh."
"Ðụ
mẹ, hai."
"Trời
đất, mình đồng đội với nhau mà, anh không thương gì tôi hết. Tôi lạy anh
mà."
"Ðụ
mẹ, ba."
Tiếng
ba vừa dứt, tiếng súng nổ.
Người
trung úy Bộ Binh ngã bật ngửa ra, mặt còn giữ nguyên nét kinh hoàng. Viên đạn
M-16 chui vào từ đỉnh đầu. Xác của anh ta được hai người lính Thủy Quân Lục Chiến
khác khiêng ném xuống biển.
CỘNG SẢN TẤN CÔNG HUẾ MẬU THÂN 1968

Trần Gia Phụng – Đả Đảo Cộng Sản - Do quyết định sửa đổi
âm lịch của nhà cầm quyền Bắc Việt Nam (BVN), ngày mồng Một Tết Mậu Thân ở BVN
theo âm lịch mới là ngày 30 tháng Chạp ở Nam Việt Nam (NVN). Trong ngày nầy,
bài thơ của Hồ Chí Minh dùng làm lệnh tổng tấn công của cộng sản (CS) vào các
thành phố ở NVN, đã được đài phát thanh Hà Nội truyền đi suốt ngày, nhưng các
đơn vị bộ đội CS ở NVN, vẫn không nổi dậy cùng một lần vào tối hôm đó, mà có
nơi sớm, có nơi trễ.
MẶC CẢM CỦA SỰ DỐT NÁT
![]() |
Lớp đào tạo bác sĩ "cấp tốc"
trong vòng 6 tháng. Tốt nghiệp ra trường.
Bài của Nguyễn Liệu
về “cái bằng tiến sĩ”
Năm 1976, chấm dứt
chiến tranh, bác sĩ Tôn thất Tùng, một bác sĩ giỏi, học tại Pháp, kẹt trong
kháng chiến, rồi phải phục vụ cho Việt cộng, đã mạnh dạn viết bài báo đề nghị
bác sĩ Việt cộng được đào tạo trong chiến tranh, phải thi và học lại. Nếu không
học lại hoặc học mà thi không đậu, thì không cho hành nghề vì không đủ tiêu chuẩn
của một bác sĩ.
EM BÉ GÁI TRÊN ĐẠI LỘ KINH HOÀNG CỦA MÙA HÈ ĐỎ LỬA 1972
Thanh Phong


Em bé ngày xưa, nay là Trung Tá Kimberly M. Mitchell
Vào mùa hè đỏ lửa năm 1972, một em bé 4 tháng tuổi nằm trên
xác mẹ trên Đại Lộ Kinh Hoàng; em đang trườn người trên bụng mẹ tìm vú để bú
nhưng mẹ đã chết từ bao giờ. Một người lính Quân Cụ chạy ngang, bồng em bé bỏ
vào chiếc nón lá rồi chạy qua cầu Mỹ Chánh, trao lại cho một Thiếu úy Thủy Quân
Lục Chiến đang hành quân.
THƯ CẢM TẠ CỦA MỘT NẠN NHÂN CỘNG SẢN VÀ TAY SAI, ĐÀO THOÁT KHỎI BỨC MÀN SẮT, VỪA ĐẾN BẾN BỜ TỰ DO
Kính gởi các cơ quan truyền thông, các tổ chức, các nhân ủng
hộ phong trào dân chủ quốc nội.
Kính thưa quý cơ quan truyền thông báo chí,
Kính thưa quý bậc trưởng thượng, quý thân hào nhân sĩ, quý hội đoàn và các đảng phái đấu tranh giải thể chế độ cộng sản, giành Tự Do, Dân Chủ cho quê hương Việt Nam.
Tôi, Blogger Nguyễn Thu Trâm, thành viên khối 8406 quốc nội, trưởng phân ban báo chí Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo Việt Nam, sau hơn 3 năm đào tỵ tại Thái Lan, tôi vừa đến Virginia, Hoa Kỳ, theo chương trình tái định cư của Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc cùng với sự chuẩn thuận của chính phủ Hoa Kỳ.
Kính thưa quý bậc trưởng thượng, quý thân hào nhân sĩ, quý hội đoàn và các đảng phái đấu tranh giải thể chế độ cộng sản, giành Tự Do, Dân Chủ cho quê hương Việt Nam.
Tôi, Blogger Nguyễn Thu Trâm, thành viên khối 8406 quốc nội, trưởng phân ban báo chí Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo Việt Nam, sau hơn 3 năm đào tỵ tại Thái Lan, tôi vừa đến Virginia, Hoa Kỳ, theo chương trình tái định cư của Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc cùng với sự chuẩn thuận của chính phủ Hoa Kỳ.
Kính thưa quý vị,
Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2025
ĐẰNG SAU MỘT BÀI HÁT “HÁT CHO NGƯỜI NẰM XUỐNG”

Nguyên Giao - Một
tối trong một lữ quán ở tỉnh nhỏ Amarillo của tiểu bang Texas:
–
“Trước 1975 ở Việt Nam anh làm gì?”
–
“Tôi trong Không quân…”
–
“Chắc anh cùng lứa với ông Nguyễn Cao Kỳ?”
–
“Không! ông Kỳ là cấp chỉ huy của tôi, ở Sài Gòn; Tôi đóng ở Pleiku. Tôi ngang
cỡ với Lưu Kim Cương, một đàn em
thân cận của ông Kỳ.”
–
“A, anh biết ông Lưu Kim Cương hả? Anh có biết ông ấy chết như thế nào không?”
–
“Nghe nói rất thương tâm; Trúng đạn bắn xe tăng, phổi lòi ra ngoài!”
Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2024
TƯỞNG NIỆM 50 NĂM ĐỒNG BÀO HUẾ BỊ CỘNG SẢN BẮC VIỆT THẢM SÁT TRONG BIẾN CỐ MẬU THÂN 1968

Bài nói chuyện ngày 17/2/2018 tại trụ sở Cộng
đồng Hạt Tarrant - Dallas
Mai Thanh Truyết – Đả Đảo Cộng Sản
Thưa Quý vị Quan khách,
Hôm nay là ngày mùng 2 tháng Giêng năm Mậu
Tuất, trong lúc mọi người con Việt trong và ngoài nước, cùng ngồi với nhau để
ôn lại một kỷ niệm đau thương của dân tộc, đặc biệt đối với bà con đất Thần
kinh, nhưng tại Việt Nam, đảng CSBV, qua hơn 700 báo chí và các cơ quan truyền
thông, truyền hình, liên mạng…cùng đồng lòng lên đồng tập thể, qua những đề tựa
thật kêu, nhưng rỗng tuếch như:
TRUNG TÁ VÕ VÀNG XIN MỘT LẦN ĐƯỢC NHẮC TÊN ANH
Trương Đức Thủy
Thời gian vẫn
vô tình trôi qua, như nước chảy dưới cầu, như vó câu qua cửa sổ ...Và lòng
ngươì thì bị cuốn hút vào trong cơn lốc xoáy nghiệt ngã của thời cuộc. Tháng Tư
uất hận một lần nữa lại về...
Đã bao lần tôi muốn viết vài giòng trân trọng, để tưởng nhớ
anh, nhưng tiếc thay tôi biết quá ít về đời tư của anh, dù đã có thời gian anh
đối xử và thương mến tôi, như thằng em nhỏ dại.
NGƯỜI NHÂN CHỨNG QUA ÐÊM... TRÊN ÐẠI LỘ KINH HOÀNG

Bài thứ 9, Trong Loạt Bài
Quảng Trị Mùa Hè 72 Trên Đại Lộ Kinh Hoàng
Giao Chỉ, San Jose
Khi đi tìm nhân chứng của 1 chiến trường hết sức oan nghiệt
và thê lương, hết sức dũng mãnh và hào hùng, tôi vẫn không quên đoạn đường đầy
xác người trên quốc lộ số 1.
Ngay khi chiến trường còn vương khói súng, cây bút nhẩy dù,
đại úy Phan nhật Nam đã viết “ Mùa hè đỏ lửa “. Tác phẩm đem vinh quang cho tác
giả đồng thời cũng làm khổ ông sau 1975. Nhưng trước sau “Mùa hè đỏ lửa” đã gắn liền vào tên tuổi Phan nhật Nam.
LỜI SÁM HỐI VỀ THẢM SÁT MẬU THÂN CỦA MỘT NGƯỜI TRONG CUỘC HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG

Trong những ngày đầu năm 2018, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường bất ngờ nhờ nhà
văn Nguyễn Quang Lập công bố lá thư chứa những dòng tâm sự về cuộc chiến tết
Mậu Thân ở Huế. Ông Tường đã nhờ con gái qua nhà nhà văn Nguyễn Quang Lập mời
ông qua, và tin cậy trao lá thư này cho nhà văn Nguyễn Quang Lập với mong muốn
được công bố trước giao thừa.
TỔ CHỨC MỪNG “CUỘC CHẾT THẢM THÊ” ĐỂ DỌN ĐƯỜNG CHO CÔNG CUỘC ĐƯA DÂN TỘC VÀO NÔ LỆ

Ng. Dân – Đả Đảo Cộng Sản - Trong những ngày đầu tháng 2/2018, đảng và nhà nước CHXHCNVN cho
tổ chức (đẳng cấp quốc gia) buổi lễ mừng “chiến thắng Mậu thân 1968” khá là rầm
rộ. Cùng với những lời lẽ mệnh danh: “Bản hùng ca xuân Mậu Thân
1968” (Nguyễn Phú Trọng?), “Đỉnh cao chói lọi của dân tộc” (trang
web Nguyễn tấn Dũng?), còn các vị “đĩnh cao” khác thì: “là bước ngoặc lịch sử cho bao thắng lợi tiếp nối về sau”.
CHUYỆN TÙ “CẢI TẠO” CỦA PHÓ TỔNG THANH TRA NGÂN HÀNG QUỐC GIA VNCH - TRẦN ĐỖ CUNG
Trần
Đỗ Cung
“…Phí phạm “chất xám” như vậy để cho ba chục
năm thống nhất đất nước vẫn lạc hậu. Bây giờ kêu gọi trí thức và “chất xám” trở
về xây dựng lại nước thì thật khôi hài và có tin được chăng?...”
HÀNH TRÌNH TÌM TỰ DO: TỪ SĨ QUAN QLVNCH ĐẾN THUYỀN NHÂN BI LÃNG QUÊN
VPY - Trong số
19 đồng bào tỵ nạn thuộc nhóm thuyền nhân cuối cùng bị bỏ quên ở Thái Lan đến
vùng đất hứa hôm 23/09, có bà Lê Thị Ba, cựu nữ sĩ quan Quân lực Việt Nam Cộng
Hòa.
CHÚNG TÔI HOÀN TOÀN ĐỒNG TÌNH VỚI PHÁT BIỂU CỦA THỦ TƯỚNG SINGAPORE, LÝ HIỂN LONG VÀ HƠN THẾ NỮA.

Vừa qua, tại diễn đàn an ninh khu vực
thường niên, Đối thoại Shangri-La tổ chức ở Singapore hôm 31 tháng 5, Thủ Tướng Lý Hiển
Long, trong bài phát biểu của mình, ngoài việc đề cập đến lịch sử hình thành của Hiệp Hội Các
Quốc Gia Đông Nam Á (ASEAN) và nhấn mạnh
tôn chỉ ban đầu của ASEAN là nhằm thành lập “Liên Minh Quân Sự” để chống lại
xu thế lan rộng của Chủ Nghĩa Cộng Sản ở Đông Nam Á trong những năm đầu Chiến
tranh lạnh, Thủ Tướng Lý Hiển Long cũng đã phát biểu rằng Việt Nam từng “XÂM LƯỢC” Campuchia, khi đề
cập đến thời gian quân đội Việt Nam “CHIẾM ĐÓNG” đất nước Chùa Tháp này từ năm
1979, trong bối cảnh Việt Nam đang mưu tìm sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế để
trở thành ủy viên không thường trực của Hội đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, đã khiến
cho nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam cũng như một bộ phận không nhỏ những kẻ cuồng
cộng trở nên điên tiết, trước phát biểu đó của Thủ tướng
Singapore và thật khôi hài là Bộ Ngoại Giao Việt Nam còn kêu gọi Thủ Tướng Lý Hiển
Long phải đưa ra lời xin lỗi, thậm chí còn kêu gọi người Việt tẩy chay không
đi du lịch Singapore…
Thứ Năm, 4 tháng 4, 2024
Ô NHỤC THAY CHO MỘT KẺ ĂN CƠM QUỐC GIA, THỜ MA CỘNG SẢN: TƯỚNG NGUYỄN HỮU HẠNH ĐANG SỐNG TRONG NGHĨA TRANG

Nhật
Bình/Người Việt
TIỀN GIANG, Việt Nam (NV) – Chuẩn Tướng Việt
Nam Cộng Hòa (VNCH) Nguyễn Hữu Hạnh, người từng là phụ tá tổng tham mưu trưởng
Quân Lực VNCH, đang sống những năm tháng cuối đời tại một căn nhà tuềnh toàng
trong khu nghĩa trang ở tỉnh Tiền Giang, cùng với người vợ sau, nhỏ hơn ông 33
tuổi, trước đây làm nghề bán vé số.
ĐÁ NÁT VÀNG PHAI
Kim Thanh/Người Lính Già Oregon
1. Đầu năm 1976, từ trại Long
Giao, Nguyễn bị đưa ra Bắc, cùng với các thành phần “ác ôn, có nợ máu” gồm
An Ninh, Tình Báo, Chiến Tranh Chính Trị (CTCT), Cảnh Sát, Tuyên Úy, có cả Tổng Giám Mục
Nguyễn Văn Thuận –toàn là hàng độc, dữ dằn, cấm kỵ, dưới mắt Việt Cộng. Gần ba
ngàn người bị xếp như cá hộp dưới hai khoang hầm tàu chở than, nguyên của Việt
Nam Thương Tín được cải danh Sông Hương. Ai ở đâu là chết dí chỗ đấy, tiểu tiện
phải bước qua những thân người nằm rũ liệt, nghe chửi thề inh ỏi khi lỡ đạp lên
bụng một ông khó tính, mới đến được hai cái thùng gỗ nhỏ đặt ở cầu thang, lúc
nào cũng đầy ứ. Nước uống và lương khô được thòng dây xuống, y như cảnh trong
một phim buôn bán nô lệ đã xem đâu rồi.
PHỎNG VẤN GIÁO SƯ STEPHEN YOUNG VỀ CUỘC CHIẾN TRANH VIỆT NAM VÀ HỆ LỤY TỪ HAI ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM VÀ TRUNG CỘNG
Kính gởi quý Đồng Hương,
Ngày 23-10-1954, Tổng thống Hoa Kỳ
Dwight D. Eisenhower đã gởi một lá thư cho Tổng thống Ngô Đình Diệm về quyết định
trợ giúp chính phủ VNCH trở thành một chính phủ mạnh để đương đầu với làn sóng
xâm lăng của cộng sản.
Thứ Ba, 7 tháng 3, 2023
PHỎNG VẤN NGHỆ SỸ ƯU TÚ KIM CHI VỀ TRẬN HẢI CHIẾN HOÀNG SA VÀ CÁC CHIẾN SỸ HẢI QUÂN VIỆT NAM CỘNG HÒA

Phạm Thanh Nghiên đã
có dịp gửi đến quý độc giả hai buổi phóng vấn trước với năm vị khách mời là anh
Lê Hưng (Hải Phòng), ông Ngô Nhật Đăng (Hà Nội), bà Ngô Thị Hồng Lâm, một người
gốc miền Bắc hiện sinh sống tại Sài Gòn, Linh mục Đinh Hữu Thoại (Dòng chúa cứu
thế Sài Gòn) và anh Phạm Văn Hải, một blogger tại Nha Trang. Vị khách mời thứ
sáu và cũng là buổi phỏng vấn thứ ba liên tiếp xin được gửi đến quý vị những
chia sẻ của Nghệ sĩ ưu tú Kim Chi. Buổi phỏng vẩn thứ 4 với một bạn sinh viên tại
miền Trung sẽ được chuyển đến quý độc giả vào ngày mai, ngày 18 tháng 1 năm
2014.
Thứ Hai, 6 tháng 3, 2023
HỒI KÝ NHỮNG NĂM THÁNG LƯU ĐÀY TRONG NGỤC TÙ CỘNG SẢN CỦA DUYÊN ANH - KỲ 1
Tôi không có ý định viết hồi ký về những năm tù đầy của tôi khi tôi trở lại đời sống bình thường. Con người sinh ra là để chịu đựng mọi hệ lụy. Từ đầu đường oan nghiệt, tôi khởi sự khóc và tôi sẽ gục ngã ở cuối đường oan nghiệt. Từ đấy, theo tôi, là những cái mộ u cao hơn, nhiều chông gai hơn những cái mộ u khác dốc dài sau đó. Vượt qua hay chẳng vượt qua thì rồi cũng chết. Có những cái chết thật vô tích sự và mục rả như có cây tàn tạ. Có những cái chết được phục sinh. Chinh ý nghĩa của sự sống đã phục sinh sự chết. Ý nghĩa ấy nảy mầm trong lòng những cái mộ u cao nhất của sầu đạo và mầm ấy chổi lên mặt đất, chổi lên mãi thành cây nhân sinh xum xuê lá cành xanh mướt, trĩu nặng trái chín vàng mộ bằng sự phấn đấu can đảm của con người vượt qua mộ u. Nhà tù nào cũng chỉ là một xã hội thu hẹp. Nó nhỏ bé nên nó sinh động vô cùng. Nó gần gũi nên nó lột trần muôn mặt. Nó đầy rẫy ti tiện bẩn thỉu. Nó cao thượng và nó thấp hèn. Nó phản phúc đáy tim và nó sắt son đầu lưỡi. Nó đố kỵ ban đêm và nó hòa hoãn ban ngày. Nó anh hùng trong bóng tối và nó khiếp nhược ngoài ánh sáng. Nó tạo dựng ngộ nhận, vu khống, chup mũ và hành hạ lẫn nhau, bởi quan điểm cũ kỷ, bởi lập trường sắt máu, bởi sự ngu xuẩn, bởi máu lãnh tụ và bởi cả một điếu thuốc lào, một cục đường hay một miếng thịt chia chẳng đồng đều! Nhà tù không dạy con người một bài học cao quý nào cả. Con người đã tự học ở sự tủi nhục, ở nơi cay đắng trong nhà tù. Để biết chịu đựng. Để biết coi thường tất cả. Để biết thương xót.
TÀU TRƯỜNG XUÂN CHUYẾN HẢI HÀNH ĐỊNH MỆNH CỦA MỘT CON TÀU NỔI TIẾNG TRONG NGÀY MẤT NƯỚC
TRƯỜNG XUÂN - TRƯỜNG XUÂN
Giao Chỉ - San Jose
Giao Chỉ - San Jose
Tháng 4
năm 1975-Saigon
Một con tàu ngơ ngác ra khơi
Một thuyền trưởng tuyệt vọng
Gần 4 ngàn hành khách của định mệnh
Cuộc hành trình không bờ bến
Vỏn vẹn 3 ngày hải hành trôi nổi
Hai người tự tử thủy táng
Hai đứa trẻ ra đời
Con tàu kéo Song An, cứu tinh số 1
Thương thuyền nhân đạo Đan Mạch, cứu tinh số 2
Sau cùng, tàu Trường Xuân không chìm được kéo về Hồng Kông với thi hài của người khách cuối cùng: Đại tá Wong A Sáng, sư đoàn 5 bộ binh
Câu chuyện 40 năm trước được kể lại vào dịp ghi dấu 40 năm sau (1975-2015 ).
Một con tàu ngơ ngác ra khơi
Một thuyền trưởng tuyệt vọng
Gần 4 ngàn hành khách của định mệnh
Cuộc hành trình không bờ bến
Vỏn vẹn 3 ngày hải hành trôi nổi
Hai người tự tử thủy táng
Hai đứa trẻ ra đời
Con tàu kéo Song An, cứu tinh số 1
Thương thuyền nhân đạo Đan Mạch, cứu tinh số 2
Sau cùng, tàu Trường Xuân không chìm được kéo về Hồng Kông với thi hài của người khách cuối cùng: Đại tá Wong A Sáng, sư đoàn 5 bộ binh
Câu chuyện 40 năm trước được kể lại vào dịp ghi dấu 40 năm sau (1975-2015 ).
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)















