Nghĩ quanh nghĩ quẩn mãi rồi
cũng không thoát khỏi cái cực hình kéo dài không biết bao giờ chấm dứt: đó là
ĐI. Phải đi! Và đi tới nghĩa là không thể lùi lại.
Dù sao thì cũng phải đi. Mà đi
bằng cặp chân và cây gậy sau những cơn sốt và nằm ngoài mưa, kể ra cũng không
phải là chuyện vui.
Nằm mà nhìn cảnh vật thì trông
thấy cái cây, sườn núi cái gì cũng nghiêng như sắp đổ. Còn ngồi mà nhìn thì
thấy nó xoay vần. Cây cối và sườn núi như cứ chạy quanh như vây chặt lấy mình.
Mắt tôi quen nhìn cái đầu võng
của Thu. Ở trên đó có cái chân đau của Thu gác lên với những băng bó trắng xoá.
Màu trắng gây thêm cảm giác buồn của thương tật.



















