(Trích Hồi ký của Phạm Thành Tài)
Hồi còn ở quê nhà, sau tám năm
“cải tạo học tập” về, tôi có mở một phòng mạch chữa bệnh cho bà con để kiếm
sống qua ngày. Chữa bệnh bằng Tây Y kiếm cơm hơi khó vì thuốc hiếm, mắc quá,
bệnh nhân mua không nổi nên tôi chuyển sang chữa bằng Đông Tây Y kết hợp. Nhờ
trời cũng đắp đổi bữa có bữa không. Nhưng tôi quyết không bỏ nghề, không chỉ vì
sợ mất cần câu cơm, mà còn vì tôi không thể bỏ ngang thân chủ mình. Bà con lành
được bệnh tôi cũng có niềm an ủi, hơn nữa cái thế giới quen biết của mình ngày
càng rộng khắp với bao nhiêu tâm sự vui buồn trong thời ly loạn nhân tâm. Trong
số đó có một người con gái tên Thư. Cô gái này hình như là sinh viên cũ của
Sàigòn không được vô Đại Học Nhà Nước, rất thích đọc sách. Lạ một điều là cô ta
chỉ thích loại tiểu thuyết lịch sử. Cô kể cho tôi nghe gần như thuộc lòng nào
là “Tiêu Sơn Tráng Sĩ” của Khái Hưng, nào là “Chiến Tranh và Hoà Bình”, nào là
“Ana Karenina” của Tolstoi. Cuốn này cô kể thật hấp dẫn, đây là cuốn có tình
tiết rất tinh tế, rất khó kể sao cho hấp dẫn, thế mà tôi nghe phải mê luôn các
nhân vật trong ấy. Có một lần nghe cô kể, không hiểu sao tôi buột miệng hỏi:























