“Kẻ hèn nhát hỏi: ‘Có an toàn không?’ Kẻ cơ hội hỏi: ‘Có khôn khéo không?’ Kẻ rởm đời hỏi: ‘Có được tiếng tăm gì không?’ Nhưng, người có lương tâm hỏi: ‘Có là lẽ phải không?’ Và có khi ta phải chọn một vị trí không an toàn, không khôn khéo, không để được tiếng tăm gì cả, nhưng ta phải chọn nó, vì lương tâm ta bảo ta rằng đó là lẽ phải.”
Đơn vị đang xôn xao vì thiếu
gạo, nội bộ rã rời, và thêm vào những hiện trạng đó là những trận bom liên
tiếp, bom của “còng cọc” dội (tức Skyraiaer) và B52 tiếp thêm. Có một cái hiện
tượng kỳ lạ, là hễ đơn vi dời tới đâu, thì ăn bom tới đó, mặc dù là hành quân
ban đêm để tránh mọi sự dò xét của máy bay do thám, nhưng hễ đóng quân xong,
hôm trước thì hôm sau lại bị bom.
Mạnh và Tuất đang cho họp chi
bộ tìm nguyên nhân. Chi bộ họp bên cạnh chỗ ngủ của tôi, nên tôi nằm lắng tai
nghe hết ráo.
Đầu mùa đông 1957, tôi đi Matxcơva, dự hội nghị quốc tế về văn học
thiếu nhi. Người dịch tiếng Nga cho tôi là Marian Tkchôp. Năm ấy, Marich trên
hai mươi tuổi đôi chút. Tốt nghiệp khoa tiếng Việt ở Matxcơva rồi làm việc ban
đối ngoại hội Nhà Văn Liên Xô. Thoạt trông, tưởng người ít ra đã trạc bốn mươi.
Một lọn tóc vắt che trán hói lên gần đỉnh đầu, cái đuôi tóc còn thừa thòng lòng
ra đằng gáy. Vừng trán cao phẳng lặng thật lạc lõng với người trẻ tuổi mới có
người yêu.
… Một buổi sáng chúng tôi đang
vui cơm nước bỗng có tiếng máy bay tới. Tôi có cảm giác là máy bay sẽ bỏ bom
xuống đầu mình. Thì quả thật vậy. Ba chiếc phản lực kiểu gì không rõ rà xuống
thật thấp, cánh to bè ra như những tấm phản đen ngòm, ném một lúc năm, sáu quả
bom.
Rồi một đợt khác nữa tiếp tục.
Tôi và Năm Cà Dom chỉ ngồi nép vào gốc cây chờ dứt trận bom. Chúng tôi vừa hé
mắt nhìn ra thì lại nghe máy bay tới, ù… ù… tiếng động cơ quen thuộc của một
chiếc L19. Rồi tiếng người cất lên từ trên máy bay nghe oang oang. Có lẽ tiếng
người khi phát ra bị tốc lực của phi cơ làm cho méo mó đi cho nên ở dưới này
nghe không rõ là người đó nói cái gì.
Mặc dù không biết trên đó người
ta nói cái gì nhưng tâm linh tôi nghe buốt lạnh. Tôi ngước cổ nhìn lên.
Chiếc L19 lắc lư như con diều
giấy chao nhẹ trong gió và những tiếng nói như những tràng đá sỏi rơi xuống đầu
tôi.
(Nhật ký)- Hà Nội đã
vào tháng chạp 1972. Hàng ngày cứ căng thẳng rồi lại bình thường. Nhưng với tâm
lý muốn bình yên thì tưởng tượng của người ta ngả về bình yên nhiều hơn. Đường
phố đông người khác thường, hình như ai cũng ra đường. Vẫn giục từng nhà đi sơ
tán. Nhưng trong bụng người giục cũng cho là nếu có bom xuống thì hoạ may người
ta mới đi.
Họp khối phố, thu được
150 đ, hôm nào thu đủ thì đem lên khu lấy tem phiếu đợt 1. Nửa đêm, tiếng bom
bên kia sông phía Gia Lâm. Tháng vừa rồi yên yên, lại ra vẻ bắt đầu đây. Gần
sáng, tiếng bom kéo dài nặng nề hơn. Phúc thức giấc, nói: “Con nghe như tiếng
B52". Nó có kinh nghiệm chiến trường. Mình đoán vu vơ: “Không có lẽ".
Tiếng bom đến tận tảng sáng, trời cứ vừa hửng vừa sẫm lại.
Về đến sứ quán ở Bắc
Kinh thấy đông nhộn khác cái thoáng vắng hôm trước. Giữa vườn cây lê cây táo
trơ trụi mùa đông, những đống cao lù lù như cây rơm phủ kín ni lông xanh, ni
lông xám. Hỏi mới biết đấy là những núi đồ đạc mới đưa về, để trong nhà không
có chỗ, phải chất ra giữa trời. Bắc Kinh đương mưa tuyết, mưa cả đêm. Những
mảng băng đầu mùa bám ngoài ni lông, khi tuyết rơi nhiều, băng xụt xuống như
bùn trắng nhão quanh chân các gò đống đồ đạc.
Người
về ở đông kín các phòng chiêu đãi sở, khắp cả nhà cơ quan làm việc. Xe lửa
Matxcơva về Hà Nội bị cắt lưng chừng, giữa khi qua Cát Lâm trên Đông Bắc. Sứ
quán phải thuê xe lên đón. Cán bộ và sinh viên đi công tác, về phép, về hết
hạn, người và hành lý đưa cả về đây. Tạm ở, đợi bao giờ lại có đường có tàu thì
chưa biết.
Độc giả sẽ có cảm tưởng như đang ngồi quây quần quanh vuông chiếu
hoa, trong ngôi nhà thừa tự của tổ tiên, dưới ánh sáng chập chờn của ngọn đèn dầu
lạc, láng nghe tiếng kể trầm tĩnh, đôn hậu, nhẹ nhàng, nhưng vô cùng sâu lắng của
một ông già đã có trên nửa thế kỷ hệ lụy cùng quê hương. Ông già đó, nhà văn Tô
Hoài, tác giả của Dế mèn Phiêu Lưu Ký mà chắc chắn không một người Việt
Nam nào chưa từng ê a học thuộc lòng vào cái thời còn mài đũng quần ở ghế trung
học, sẽ đưa chúng la về lại với thổ ngơi liền chiến, nơi có những nhân vật từng
"vang bóng một thời": Nguyễn Tuân, Nguyễn Bính, Nguyên Hồng, Thế Lữ,
Huy Cận, Xuân Diệu, Chế Lan Viên, Tam Lang, Nam Cao, Vũ Trọng Phụng, Vũ Bằng...
Và hầu hết các tác giả của nhóm Nhân Văn Giai Phẩm, cùng nhiều "chức sắc"
quyền cao chức trọng trong giới văn nghệ, nói riêng, nhà nước, nói chung. Nơi, ở
đó, họ đã sống, đã sinh hoạt, đã vui chơi, đã sáng tác, đã "rất người"
trong thân phận con người. Nơi, từ đó, họ ra đi, họ lên đường, họ nhập vào dòng
đời, để rồi mỗi người, bằng cá tính rất riêng của mình, tự chọn lựa hoạc bị chọn
lựa một thế sống nào đó. Những thế sống, góp chung lại, làm nên dòng chảy bão
táp của văn học, chính trị Việt Nam trong vài thập niên qua.
Có lẽ Cát Bụi Chân Ai là cuốn hồi ký trung thực nhất của một nhà văn,
viết về các bạn văn cùng thời, và về chính mình.
Chuyến
tàu hoả từ Phnôm Pênh ra đến Poipet vừa chập tối. Bấy giờ vào mùa thu 1930. Đường
sắt tà vẹt tám thước Nôm Pênh vừa hội khánh hành đoạn cuối nối với bên Xiêm ở
Poipet còn như chạy thử, vài ngày mới có một chuyến không nhất định. Bên Xiêm vẫn
tăng bo một quãng chưa nối thẳng được xuống Vọng các.
- Những chuyến tàu thất thường này xộc xệch, còn thưa khách. Chỉ có người đi
buôn hay phu phen rừng cao su ra. Lắm hôm vào ga thị trấn Poipet, chỉ còn vài
người trên tàu xuống. Hôm ấy cả một toa hạng tư, có ba người. Một người luống
tuổi xách cái bị, mặc áo bà ba xuyến đen đã bạc, râu ria lởm chởm. Dáng như một
người ở đây về trong xứ có việc, bây giờ trở lại. Hay một chủ hiệu tạp hoá, một
người cai ở đồn điền cao su ra chợ thị trấn cất hàng.
Năm cùng
tháng tận, tết nhất đến nơi mà thành phố vẫn phấp phỏng không biết bom đạn trên
trời ập xuống lúc nào. Dáng ai cũng vội. Mưa bụi hơi nặng hạt. Tiếng pháo rải
rác. Con chuột cống trụi hết lông trong rãnh nước lép nhép ra, gặp ánh điện lại
lõm bõm thong thả quay vào. Ngày mùng một, những bộ quần áo mới và những người
đẹp loé lên như nắng sớm. Kiểu áo Thái Lan vạt không viền gấu ngổ ngáo được các
ông phó may đất Kẻ Chợ làm cho dịu đi, ưa mắt. Thì cái áo đại cán ở Thái Nguyên
về chẳng ra sao mà đến Hà Nội cũng hoá nhũn nhặn, dễ trông. Chiếc chả giò Sài
Gòn bé bằng ngón út mà ra đây hoá thành cái nem rán nhân cua bể, món ăn quốc tế.
Chỉ những mái tóc xun xoăn lên như cô gái châu Phi thì hình như các tay thợ
ngôi chịu, vẫn để nguyên mẫu thế trên đầu các cô gái đời mới.
Tôi không phải là một nhà văn, mà tôi
chỉ là một người lính, lính tác chiến đúng nghĩa của danh từ, và những điều tôi
viết trong quyển sách này chỉ là một câu chuyện, câu chuyện thật một trăm phần
trăm được kể lại bằng chữ. Tôi viết những điều mà những thằng lính chúng tôi đã
trực tiếp tham dự nhưng không ai viết lại, trong khi nhiều người đã viết về những
chuyện chiến trường thì hình như chẳng có ai dự.
Huế
đang là một thành phố chết và đang là một thành phố bị bỏ ngỏ. Cả thành phố chỉ
còn lại vài ba ngọn đèn đường, cái sáng cái tối, đạn pháo Việt Cộng nã đều vào
cầu Trường Tiền và khách sạn Hương Giang, đó đây người ta đang đạp xe ba bánh,
xe xích lô đi hôi của.
Ði
lối cầu mới thì được an toàn, nhưng tôi sẽ đi lối cầu Trường Tiền mặc dù cầu
này đang bị pháo. Một chút lãng mạn trong người tôi nổi dậy, chẳng gì cũng chỉ
còn là lần chót. Ngay đầu cầu, một chiếc M-48 nằm chình ình, máy vẫn còn nổ mà
không có người. Lên đến giữa cầu, tôi nói với mấy thằng lính đệ tử.
Lên
đến trên tàu, không khí quá nặng nề ngột ngạt. Không phải nặng nề ngột ngạt vì
số người trên tàu quá đông, mà vì cả tàu đang bị bao trùm bằng mùi giết chóc,
căng thẳng.
Huy
mập nhét vào tay tôi khẩu súng ngắn, dặn dò:
"Súng
tôi lên đạn sẵn, ông giữ cẩn thận."
"Còn
gì nữa để mà phải thủ súng lên đạn sẵn?"
"Thì
ông cứ giữ đề phòng. Biết đâu có lúc phải xài tới."
Chưa
kịp tìm chỗ ngồi, tôi nghe một tiếng súng nổ.
Hai
người lính Thủy Quân Lục Chiến cúi xuống khiêng xác một người lính Bộ Binh vừa
bị bắn chết ném xuống biển. Một người lính Thủy Quân Lục Chiến khác đang gí
súng vào đầu một trung úy Bộ Binh ra lệnh:
"Ðụ
mẹ, có xuống không?"
"Tôi
lạy anh, anh cho tôi đi theo với."
"Ðụ
mẹ, tao đếm tới ba, không nhảy xuống biển tao bắn."
"Tôi
lạy anh mà, tôi đâu có gia đình ở ngoài này."
"Ðụ
mẹ, một."
"Tôi
lạy anh mà, anh đừng bắt tôi ở lại, anh muốn lạy bao nhiêu cái tôi cũng lạy hết.
Tôi lạy anh, tôi lạy anh."
"Ðụ
mẹ, hai."
"Trời
đất, mình đồng đội với nhau mà, anh không thương gì tôi hết. Tôi lạy anh
mà."
"Ðụ
mẹ, ba."
Tiếng
ba vừa dứt, tiếng súng nổ.
Người
trung úy Bộ Binh ngã bật ngửa ra, mặt còn giữ nguyên nét kinh hoàng. Viên đạn
M-16 chui vào từ đỉnh đầu. Xác của anh ta được hai người lính Thủy Quân Lục Chiến
khác khiêng ném xuống biển.
Trần Gia Phụng – Đả Đảo Cộng Sản - Do quyết định sửa đổi
âm lịch của nhà cầm quyền Bắc Việt Nam (BVN), ngày mồng Một Tết Mậu Thân ở BVN
theo âm lịch mới là ngày 30 tháng Chạp ở Nam Việt Nam (NVN). Trong ngày nầy,
bài thơ của Hồ Chí Minh dùng làm lệnh tổng tấn công của cộng sản (CS) vào các
thành phố ở NVN, đã được đài phát thanh Hà Nội truyền đi suốt ngày, nhưng các
đơn vị bộ đội CS ở NVN, vẫn không nổi dậy cùng một lần vào tối hôm đó, mà có
nơi sớm, có nơi trễ.
Lớp đào tạo bác sĩ "cấp tốc"
trong vòng 6 tháng. Tốt nghiệp ra trường.
Bài của Nguyễn Liệu
về “cái bằng tiến sĩ”
Năm 1976, chấm dứt
chiến tranh, bác sĩ Tôn thất Tùng, một bác sĩ giỏi, học tại Pháp, kẹt trong
kháng chiến, rồi phải phục vụ cho Việt cộng, đã mạnh dạn viết bài báo đề nghị
bác sĩ Việt cộng được đào tạo trong chiến tranh, phải thi và học lại. Nếu không
học lại hoặc học mà thi không đậu, thì không cho hành nghề vì không đủ tiêu chuẩn
của một bác sĩ.
Em bé ngày xưa, nay là Trung Tá Kimberly M. Mitchell
Vào mùa hè đỏ lửa năm 1972, một em bé 4 tháng tuổi nằm trên
xác mẹ trên Đại Lộ Kinh Hoàng; em đang trườn người trên bụng mẹ tìm vú để bú
nhưng mẹ đã chết từ bao giờ. Một người lính Quân Cụ chạy ngang, bồng em bé bỏ
vào chiếc nón lá rồi chạy qua cầu Mỹ Chánh, trao lại cho một Thiếu úy Thủy Quân
Lục Chiến đang hành quân.
Kính gởi các cơ quan truyền thông, các tổ chức, các nhân ủng
hộ phong trào dân chủ quốc nội.
Kính thưa quý cơ quan truyền thông báo chí,
Kính thưa quý
bậc trưởng thượng, quý thân hào nhân sĩ, quý hội đoàn và các đảng phái đấu
tranh giải thể chế độ cộng sản, giành Tự Do, Dân Chủ cho quê hương Việt Nam. Tôi, Blogger Nguyễn Thu Trâm, thành viên khối 8406 quốc nội, trưởng phân ban báo chí Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo Việt Nam, sau hơn 3 năm đào tỵ tại Thái Lan, tôi vừa đến Virginia, Hoa Kỳ, theo chương trình tái định cư của Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc cùng với sự chuẩn thuận của chính phủ Hoa Kỳ.
Bài nói chuyện ngày 17/2/2018 tại trụ sở Cộng
đồng Hạt Tarrant - Dallas
Mai Thanh Truyết – Đả Đảo Cộng Sản
Thưa Quý vị Quan khách,
Hôm nay là ngày mùng 2 tháng Giêng năm Mậu
Tuất, trong lúc mọi người con Việt trong và ngoài nước, cùng ngồi với nhau để
ôn lại một kỷ niệm đau thương của dân tộc, đặc biệt đối với bà con đất Thần
kinh, nhưng tại Việt Nam, đảng CSBV, qua hơn 700 báo chí và các cơ quan truyền
thông, truyền hình, liên mạng…cùng đồng lòng lên đồng tập thể, qua những đề tựa
thật kêu, nhưng rỗng tuếch như:
Thời gian vẫn
vô tình trôi qua, như nước chảy dưới cầu, như vó câu qua cửa sổ ...Và lòng
ngươì thì bị cuốn hút vào trong cơn lốc xoáy nghiệt ngã của thời cuộc. Tháng Tư
uất hận một lần nữa lại về...
Đã bao lần tôi muốn viết vài giòng trân trọng, để tưởng nhớ
anh, nhưng tiếc thay tôi biết quá ít về đời tư của anh, dù đã có thời gian anh
đối xử và thương mến tôi, như thằng em nhỏ dại.
Bài thứ 9, Trong Loạt Bài
Quảng Trị Mùa Hè 72 Trên Đại Lộ Kinh Hoàng
Giao Chỉ, San Jose
Khi đi tìm nhân chứng của 1 chiến trường hết sức oan nghiệt
và thê lương, hết sức dũng mãnh và hào hùng, tôi vẫn không quên đoạn đường đầy
xác người trên quốc lộ số 1.
Ngay khi chiến trường còn vương khói súng, cây bút nhẩy dù,
đại úy Phan nhật Nam đã viết “ Mùa hè đỏ lửa “. Tác phẩm đem vinh quang cho tác
giả đồng thời cũng làm khổ ông sau 1975. Nhưng trước sau “Mùa hè đỏ lửa” đã gắn liền vào tên tuổi Phan nhật Nam.
Trong những ngày đầu năm 2018, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường bất ngờ nhờ nhà
văn Nguyễn Quang Lập công bố lá thư chứa những dòng tâm sự về cuộc chiến tết
Mậu Thân ở Huế. Ông Tường đã nhờ con gái qua nhà nhà văn Nguyễn Quang Lập mời
ông qua, và tin cậy trao lá thư này cho nhà văn Nguyễn Quang Lập với mong muốn
được công bố trước giao thừa.
Ng. Dân – Đả Đảo Cộng Sản -Trong những ngày đầu tháng 2/2018, đảng và nhà nước CHXHCNVN cho
tổ chức (đẳng cấp quốc gia) buổi lễ mừng “chiến thắng Mậu thân 1968” khá là rầm
rộ. Cùng với những lời lẽ mệnh danh: “Bản hùng ca xuân Mậu Thân
1968” (Nguyễn Phú Trọng?), “Đỉnh cao chói lọi của dân tộc” (trang
web Nguyễn tấn Dũng?), còn các vị “đĩnh cao” khác thì: “là bước ngoặc lịch sử cho bao thắng lợi tiếp nối về sau”.
“…Phí phạm “chất xám” như vậy để cho ba chục
năm thống nhất đất nước vẫn lạc hậu. Bây giờ kêu gọi trí thức và “chất xám” trở
về xây dựng lại nước thì thật khôi hài và có tin được chăng?...”
VPY - Trong số
19 đồng bào tỵ nạn thuộc nhóm thuyền nhân cuối cùng bị bỏ quên ở Thái Lan đến
vùng đất hứa hôm 23/09, có bà Lê Thị Ba, cựu nữ sĩ quan Quân lực Việt Nam Cộng
Hòa.
Vừa qua, tại diễn đàn an ninh khu vực
thường niên, Đối thoại Shangri-La tổ chức ở Singapore hôm 31 tháng 5, Thủ Tướng Lý Hiển
Long, trong bài phát biểu của mình, ngoài việc đề cập đến lịch sử hình thành của Hiệp Hội Các
Quốc Gia Đông Nam Á (ASEAN) và nhấn mạnh
tôn chỉ ban đầu của ASEAN là nhằm thành lập “Liên Minh Quân Sự” để chống lại
xu thế lan rộng của Chủ Nghĩa Cộng Sản ở Đông Nam Á trong những năm đầu Chiến
tranh lạnh, Thủ Tướng Lý Hiển Long cũng đã phát biểu rằng Việt Nam từng “XÂM LƯỢC” Campuchia, khi đề
cập đến thời gian quân đội Việt Nam “CHIẾM ĐÓNG” đất nước Chùa Tháp này từ năm
1979, trong bối cảnh Việt Nam đang mưu tìm sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế để
trở thành ủy viên không thường trực của Hội đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, đã khiến
cho nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam cũng như một bộ phận không nhỏ những kẻ cuồng
cộng trở nên điên tiết, trước phát biểu đó của Thủ tướng
Singapore và thật khôi hài là Bộ Ngoại Giao Việt Nam còn kêu gọi Thủ Tướng Lý Hiển
Long phải đưa ra lời xin lỗi, thậm chí còn kêu gọi người Việt tẩy chay không
đi du lịch Singapore…
TIỀN GIANG, Việt Nam (NV) – Chuẩn Tướng Việt
Nam Cộng Hòa (VNCH) Nguyễn Hữu Hạnh, người từng là phụ tá tổng tham mưu trưởng
Quân Lực VNCH, đang sống những năm tháng cuối đời tại một căn nhà tuềnh toàng
trong khu nghĩa trang ở tỉnh Tiền Giang, cùng với người vợ sau, nhỏ hơn ông 33
tuổi, trước đây làm nghề bán vé số.
ĐẠI TÁ NGUYỄN QUỐC QUỲNH, CHỈ HUY TRƯỞNG ĐẠI HỌC CTCT ĐÀ LẠT
Kim Thanh/Người Lính Già Oregon
1.Đầu năm 1976, từ trại Long
Giao, Nguyễn bị đưa ra Bắc, cùng với các thành phần “ác ôn, có nợ máu” gồm
An Ninh, Tình Báo, Chiến Tranh Chính Trị (CTCT),Cảnh Sát, Tuyên Úy, có cả Tổng Giám Mục
Nguyễn Văn Thuận –toàn là hàng độc, dữ dằn, cấm kỵ, dưới mắt Việt Cộng. Gần ba
ngàn người bị xếp như cá hộp dưới hai khoang hầm tàu chở than, nguyên của Việt
Nam Thương Tín được cải danh Sông Hương. Ai ở đâu là chết dí chỗ đấy, tiểu tiện
phải bước qua những thân người nằm rũ liệt, nghe chửi thề inh ỏi khi lỡ đạp lên
bụng một ông khó tính, mới đến được hai cái thùng gỗ nhỏ đặt ở cầu thang, lúc
nào cũng đầy ứ. Nước uống và lương khô được thòng dây xuống, y như cảnh trong
một phim buôn bán nô lệ đã xem đâu rồi.
Ngày 23-10-1954, Tổng thống Hoa Kỳ
Dwight D. Eisenhower đã gởi một lá thư cho Tổng thống Ngô Đình Diệm về quyết định
trợ giúp chính phủ VNCH trở thành một chính phủ mạnh để đương đầu với làn sóng
xâm lăng của cộng sản.
Phạm Thanh Nghiên đã
có dịp gửi đến quý độc giả hai buổi phóng vấn trước với năm vị khách mời là anh
Lê Hưng (Hải Phòng), ông Ngô Nhật Đăng (Hà Nội), bà Ngô Thị Hồng Lâm, một người
gốc miền Bắc hiện sinh sống tại Sài Gòn, Linh mục Đinh Hữu Thoại (Dòng chúa cứu
thế Sài Gòn) và anh Phạm Văn Hải, một blogger tại Nha Trang. Vị khách mời thứ
sáu và cũng là buổi phỏng vấn thứ ba liên tiếp xin được gửi đến quý vị những
chia sẻ của Nghệ sĩ ưu tú Kim Chi. Buổi phỏng vẩn thứ 4 với một bạn sinh viên tại
miền Trung sẽ được chuyển đến quý độc giả vào ngày mai, ngày 18 tháng 1 năm
2014.
Tôi không
có ý định viết hồi ký về những năm tù đầy của tôi khi tôi trở lại đời sống bình
thường. Con người sinh ra là để chịu đựng mọi hệ lụy. Từ đầu đường oan nghiệt,
tôi khởi sự khóc và tôi sẽ gục ngã ở cuối đường oan nghiệt. Từ đấy, theo tôi,
là những cái mộ u cao hơn, nhiều chông gai hơn những cái mộ u khác dốc dài sau
đó. Vượt qua hay chẳng vượt qua thì rồi cũng chết. Có những cái chết thật vô
tích sự và mục rả như có cây tàn tạ. Có những cái chết được phục sinh. Chinh ý
nghĩa của sự sống đã phục sinh sự chết. Ý nghĩa ấy nảy mầm trong lòng những cái
mộ u cao nhất của sầu đạo và mầm ấy chổi lên mặt đất, chổi lên mãi thành cây
nhân sinh xum xuê lá cành xanh mướt, trĩu nặng trái chín vàng mộ bằng sự phấn đấu
can đảm của con người vượt qua mộ u. Nhà tù nào cũng chỉ là một xã hội thu hẹp.
Nó nhỏ bé nên nó sinh động vô cùng. Nó gần gũi nên nó lột trần muôn mặt. Nó đầy
rẫy ti tiện bẩn thỉu. Nó cao thượng và nó thấp hèn. Nó phản phúc đáy tim và nó
sắt son đầu lưỡi. Nó đố kỵ ban đêm và nó hòa hoãn ban ngày. Nó anh hùng trong
bóng tối và nó khiếp nhược ngoài ánh sáng. Nó tạo dựng ngộ nhận, vu khống, chup
mũ và hành hạ lẫn nhau, bởi quan điểm cũ kỷ, bởi lập trường sắt máu, bởi sự ngu
xuẩn, bởi máu lãnh tụ và bởi cả một điếu thuốc lào, một cục đường hay một miếng
thịt chia chẳng đồng đều! Nhà tù không dạy con người một bài học cao quý nào cả.
Con người đã tự học ở sự tủi nhục, ở nơi cay đắng trong nhà tù. Để biết chịu đựng.
Để biết coi thường tất cả. Để biết thương xót.
Tháng 4
năm 1975-Saigon Một con
tàu ngơ ngác ra khơi Một thuyền
trưởng tuyệt vọng Gần 4
ngàn hành khách của định mệnh Cuộc hành
trình không bờ bến Vỏn vẹn 3
ngày hải hành trôi nổi Hai người
tự tử thủy táng Hai đứa
trẻ ra đời Con tàu
kéo Song An, cứu tinh số 1 Thương
thuyền nhân đạo Đan Mạch, cứu tinh số 2 Sau cùng,
tàu Trường Xuân không chìm được kéo về Hồng Kông với thi hài của người khách cuối
cùng: Đại tá Wong A Sáng, sư đoàn 5 bộ binh Câu chuyện
40 năm trước được kể lại vào dịp ghi dấu 40 năm sau (1975-2015 ).
Vũ
Đông Hà - Hồ Chí Minh không phải là
Nguyễn Ái Quốc. Sự việc này đã được chính Hồ Chí Minh xác nhận gián tiếp trong
bài viết "Đảng Ta" vào năm 1949 dưới bút hiệu Trần Thắng Lợi
bằng một câu tám chữ: "ngoài đồng chí Nguyễn ái Quốc và tôi".
Bên cạnh đó, vào ngày 09/08/1932, Báo L’Humanité (Nhân đạo) của đảng
cộng sản Pháp cũng công bố Nguyễn Ái Quốc đã chết trong tù tại Hong Kong
vì bị bệnh lao vào giữa năm 1932. Thông tin về cái chết của Nguyễn Ái Quốc cũng
được Báo Điện tử CSVN - Cơ quan Trung Ương đảng CSVN đăng tải lại vào ngày
10/06/2003.
Bia của Thầy Horst Gunter Krainick và phu nhân, cô Elisabeth Krainick. Theo thứ tự từ trái sang phải: anh Đồng Sĩ Nam khóa 5, Thầy Bùi Minh Đức, chị Trần Bích Thủy khóa 7, anh Dương Quang Hớn khóa 6, anh Phan Tiên Thái khóa 5, anh Lê Đình Thương khóa 1, cô Búp (khóa 10?), Thầy Lê Huy Chước, anh Hà Thúc Như Hỷ khóa 2, anh Phạm Đăng Thiện khóa 3, anh Trần Phước khóa 7, anh Hầu Mặc Sửu khóa 1 (quay mặt) và con trai của Thầy Krainick (Mr. Krainick Jr.)
Tôn Thất Sang
-Kính dâng hương hồn các vị Giáo Sư Đức
Quốc:
Giáo Sư Gunther Krainick và Phu
Nhân:
-
Thạc sĩ Y Khoa Đại Học Greifswald 1943
-
Thạc sĩ Y Khoa Đại Học Freiburg 1951
-
Giáo Sư Nhi Khoa Đại Học Freiburg 1954
-
Giáo Sư Nhi Khoa Đại Học Y Khoa Huế
Giáo Sư Raymund Discher:
-
Giáo Sư Bệnh Lý Nội Thương Đại Học Y Khoa Huế
-
Trưởng Khu Bệnh Lý Nội Thương Đại Học Y Khoa Huế
Nhẹ tựa lông hồng,
Nặng tày non Thái.
Những cái chết đã đi vào quốc sử, con cháu nghe mà xót dạ bàng hoàng,
Bao con người vì gánh vác giang sơn, cây cỏ thấy cũng chạnh lòng tê tái.
Anh linh kia hoài phảng phất thiên phương,
Chính khí đó sẽ trường tồn vạn tải.
Nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm sinh ngày
30/6/1930 tại làng Hoành Nha, huyện Giao Thủy, tỉnh Nam Định, trong một gia
đình tin kính Chúa. Nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm là con trai của ông bà Vũ Đức Thọ, và
là em trai của Mục
sư Vũ Đức Chang.
Nhạc sĩ Vũ Đức Nghiêm say mê âm nhạc
từ thuở nhỏ. Ông bắt đầu sáng tác vào năm 17 tuổi. Bài hát đầu tiên ông
viết là Bến May (1947), một tình ca. Bài thánh ca đầu tiên ông viết là Đêm Đông Xưa, một ca
khúc được sáng tác vào mùa giáng sinh năm 1947. Bài hát đã được các tín hữu
Tin Lành Việt Nam đón nhận và yêu thích. Mặc dầu bài hát đã được sáng tác
cách đây 70 năm, nhưng Đêm Đông Xưa vẫn thường xuyên được hát tại các nhà thờ
vào dịp lễ Giáng Sinh hằng năm.
Nhạc sĩ Thục Vũ tên thật là Vũ Văn
Sâm, Trung tá Chiến tranh Chính trị, Tham mưu trưởng khối Chiến tranh chính trị
Trung tâm Huấn luyện Quang Trung, vào tù năm 1975 và qua đời trong vùng rừng
núi Sơn La, Bắc Việt năm 1977, sau gần hai năm tù đày.
Hôm nay thứ Bảy. Thứ Bảy tuần trước
giỗ ông nội, cả nhà tề tụ về đông không? Ông nội mất vào tháng lễ Vu Lan. Vào
những ngày này em thường buồn buồn và hồi tưởng về những ngày xưa. Có lẽ tại
già rồi. Mấy hôm trước đọc các bài trên báo Thanh Niên viết về kết luận tranh
tra đất đai ở Thủ Thiêm xảy ra hơn 20 năm trước, lại càng thấy nhớ nhà vì nó
liên quan đến mảnh đất ở Giồng ông Tố làm nơi yên nghỉ cuối cùng của họ hàng
mình.
Tôi đây vốn dĩ đã không muốn nặng nề
với bất kỳ ai, bởi vì quốc gia bệ rạc lòng dân rã rời. Nặng lời với nhau phỏng
có được gì.
Nhưng hôm nay tôi quyết mài răng chỉ
thẳng cái bản mặt mày, con chó ghẻ Nguyễn Sỹ Cương mà mắng. mày từ nhân dân mà
ra, mày lại kêu công an xử lý dân nói xấu, xúc phạm bộ trưởng. Thì mày là cái
loại phản trắc. Mày dọa ai hỡi con chó ghẻ Nguyễn Sỹ Cương? Công an dọa, chính
quyền dọa, Trung Quốc dọa chưa đủ hay sao mà một kẻ bưng bát cơm của dân ăn
quay ngược lại dọa dân?
Tôi truyền đời cho mày rõ. Việt Nam
có 60 triệu người dùng FB, mày có đủ nhà tù để nhốt không? Nhân dân người ta cơ
cực lam lũ, ngôn ngữ người ta có phần thô ráp. Mày có ăn có học, mày phải nhẫn
nhịn gạt ngôn ngữ ra mà lấy cái thông điệp dân cần. Đó mới là tâm thế của kẻ xứng
đáng được ăn cơm dân. Còn nếu thấy nhục quá, mày cởi áo về làm dân đi rồi mày
muốn chửi ai thì chửi.
Con chó ghẻ Nguyễn Sỹ Cương, Đại Biểu
cái Cứt Hội Nước Cộng Hòa Xã Hội Chó Ỉa Việt Nam. Làm đại diện cho dân mà mày
nhìn nhân dân bằng tia mắt như cha nhìn con, như vua nhìn con đen là mày hỗn.
Là một công dân tuân thủ dân sự, mày có trách nhiệm phải chứng minh người ta
gây tổn thương danh dự và thiệt hại tinh thần, vật chất cho mày và nộp đơn kiện
tòa. Mày làm ở cơ quan lập pháp mà cái việc giản đơn này mày không biết thì mày quá kém cỏi!
Người lập pháp mà như vậy chẳng trách
làm thầy cô giáo tự cho mình cái quyền lấy điện thoại của học trò xem tin nhắn
rồi quy kết đuổi học con người ta. Cái xã hội gì có một chút chức tước là bố
láo bố toét, coi nhân dân như cỏ rác, như tội phạm.
Con chó ghẻ Nguyễn Sỹ Cương! Lãnh đạo
có làm sao thì nhân dân mới oán than, cũng những mong xã hội tốt hơn. Chính những
kẻ cơ hội như mày mới làm kỳ đà cản mũi, đào sâu khoảng cách giữa quan với
dân. Bộ trưởng, Chính phủ là đối tượng được phản ánh, người ta còn chưa hằn hộc, mày là cái thá gì mà dọa dân? Trâu chưa nhảy mà cày bừa nhảy là sao?
TBT Nguyễn Phú Trọng là người thường
xuyên được dân nhắc trên mạng, ông Trọng có nói gì không? Thủ tướng Nguyễn Xuân
Phúc cũng được viết nhiều, ông còn xin lỗi nhân dân vụ xe công. Thủ tướng nói
dù kết quả tín nhiệm thế nào cũng cảm ơn. Chủ tịch QH bị đồn lầm đoàn xe công
náo loạn Bến Tre vẫn nhẫn nại giải thích cho dân.
Cán bộ cao cấp người ta cầu thị như vậy.
Tại sao mày đi bảo vệ bộ trưởng? Mày có động cơ gì? Nếu mày xót thương cho bộ
trưởng quá thì mày nghỉ việc về viết FB mà khen bộ trưởng, mà chửi nhân dân.
Nhân dân này hiền quá, nhục nhã bạc nhược quá để mày muốn bắt là bắt sao hở con
chó ghẻ Nguyễn Sỹ Cương, Đại Biểu Cứt Hội Nước Cộng Hòa Xã Hội Chó Ỉa Việt Nam?
Nguyễn
Hữu Vinh, tức nhà báo Anh Ba Sàm, là một thám tử tư và là người sáng lập trang
Anh Ba Sàm.
Ông từng
là đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam, thiếu tá an ninh, nhưng đã tự xin ra khỏi
ngành.
Ông Vinh
bị bắt vào tháng 5/2014 và bị buộc tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm
phạm lợi ích hợp pháp của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công
dân” theo Điều 258 Bộ luật Hình sự 1999.
Mai Hoa - Vào ngày Chủ Nhật 5/5 này Anh Ba Sàm
Nguyễn Hữu Vinh sẽ mãn bản án 5 năm tù giam mà nhà cầm quyền đã kết tội ông vì
những bài viết trên trang mạng Anh Ba Sàm do ông thành lập. Nhìn lại vụ án Anh
Ba Sàm – đánh giá của các luật sư về các phiên tòa và bản án, đánh giá những
ảnh hưởng của trang mạng này tới người đọc từ các nhà báo độc lập.
Phương-Lộ là một làng
nhỏ hẻo lánh, nằm lọt trong một thung lũng phía Nam chân núi Tản, cách chợ
Đan-Lâm chừng bẩy dậm. Từ Đan-Lâm vào Phương-Lộ, trên con đường đất mòn, ngoằn
ngoèo men theo dòng suối phải qua một chiếc cầu bằng đá vắt ngang suối, bên cạnh
một ngôi đền nhỏ. Trong làng có lão già họ Nông, hai đời chuyên nghề buôn ngựa.
Ông cụ sinh ra lão ngày trước là mã phu của triều Trần; khi mãn lính, trở về
làng làm nghề buôn ngựạ Năm mười bốn tuổi, lão đã theo cha ra chợ Đan-Lâm học
nghề. Lớn lên, lão đã nổi tiếng khắp vùng về môn xem tướng ngựa.
Nguyễn Việt Nữ - Ngày 30
tháng 4 năm 1975, quốc kỳ màu Vàng Ba Sọc Đỏ của VNCH tại dinh Độc Lập Saigon bị
hạ, chính thức báo tin Việt Nam đã đổi chủ bằng khủng bố, lừa dối, chiếm đoạt.
Chuyện nầy hầu hết ai cũng biết, sẽ không nói tới.
Chỉ nhắc tới chuyện ngoài biển Đông cũng có cảnh cờ Vàng bị hạ
nhưng với nghi lễ trang trọng vào tháng 5 năm 1975.
Những
điểm trình bày của blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh trong cuộc vận động tại
Washington DC
Trong
hai năm qua đã có hơn 20 người hoạt động bị kết án tại Việt Nam vì liên quan đến
những hoạt động bảo vệ môi trường và lên án nhà máy sản xuất thép Formosa sau
biến cố xả thải làm cá chết hàng loạt tại 4 tỉnh ven biển miền Trung. Chúng tôi
tin rằng việc xả thải không phải là một tai nạn như chính phủ VN và Formosa
công bố mà đây là một hành động cố tình bởi những công ty thầu dự án của Trung
Quốc nhằm tiêu diệt môi trường và vô hiệu hoá những hoạt động của ngư dân VN
trên vùng biển của VN mà TQ muốn tranh chấp chủ quyền.
Sáng hôm qua (6.11.2018), ba luật sư Trịnh Vĩnh
Phúc, Nguyễn Văn Miếng và Đặng Đình Mạnh, vừa lên xe đến gặp mặt các bị cáo để
chuẩn bị cho phiên tòa vào sáng ngày 9.11.2018 thì xảy ra ""sự cố".
Tường thuật từ LS Trịnh Vĩnh Phúc cho biết
"vừa đóng cửa xe thì nghe một tiếng nổ đanh, nhìn lại thì thấy cửa kính
hông bên phải xe...".
Một đoàn nhân sĩ trí thức Việt Nam do
Giáo Sư Tiến Sỹ Nguyễn Đăng Hưng dẫn đầu đã đến đặt bia tri ân và chính thức
khánh thành long trọng và trang nghiêm tại mộ phần cha Alexandre de Rhodes sáng
hôm 5/11/2018, đúng ngày giỗ thứ 358 năm của ông tại thành phố Isfahan (Iran).
Bia tri ân đã chính thức được trân trọng
đặt để và một buổi lễ khánh thành long trọng, ấm cúng và trang nghiêm đã được tổ
chức tại mộ phần cha Alexandre de Rhodes sáng ngày 5/11/2018, nhân ngày giỗ thứ
358 của Đức cha.
Những ngày tháng 6 năm 2018 tại trại giam số
5, Yên Định - Thanh Hóa, tôi thao thức trằn trọc mãi sau mỗi lần xem ti vi và
tin tức trên báo Nhân Dân về những cuộc xuống đường biểu tình chống luật An
Ninh mạng và Luật Đặc khu. Khi cảm giác vui mừng, hãnh diện biết rằng bên ngoài
mọi người vẫn đang tiếp tục tranh đấu trôi qua thì tôi lo lắng. Lo lắng không
biết sau khi biểu tình có anh chị em nào phải rơi vào cảnh tù đày hay không? Lo
lắng hơn nữa là với âm mưu dùng luật để chính thức dâng 3 địa bàn chiến lược
của Việt Nam cho Trung cộng, đảng và nhà nước cộng sản đã thực sự chấp nhận làm
thân chư hầu cho thiên triều phương Bắc để mãi quốc cầu vinh. Tôi trằn trọc
nhiều đêm với câu hỏi rồi chúng ta sẽ ra sao trên chính quê hương mình khi đất
nước đang đối diện với nguy cơ trở thành một Tây Tạng, một Tân Cương?