I
Ngẫm lại cuộc đời hoạt động cách mạng gần 60
năm của mình tôi có khá nhiều niềm vui lớn. Đầu tiên là niềm vui chiến thắng
được những đòn tra tấn dã man của kẻ thù ở nhà lao Thái Bình lúc tôi vừa tròn
18 tuổi. Năm 1943, trong đoàn tù từ Sơn La về Hà Nội để lên tàu ra Côn Đảo, đến
Hòa Bình tôi đã vượt ngục thành công và một hạnh phúc lớn bất ngờ đến với tôi,
được Đảng phân công làm người giúp việc cho đồng chí Tổng bí thư Trường Chinh
và trong đó được là người thay mặt Đảng phổ biến "Đề cương văn hóa"
cho nhóm văn hóa cứu quốc. Đối với tôi đây là một hạnh phúc kép. Ngày 7 tháng 5
năm 1954, trong chiến hào Điện Biên phủ, tôi và anh Lê Trọng Tấn đã ôm chặt
nhau, sung sướng nghẹn ngào khi được tin chính các chiến sĩ Đại đoàn 312 của
mình đã bắt sống tướng Đờ Cát ngay trong hầm chỉ huy của nó.
























