… Một buổi sáng chúng tôi đang
vui cơm nước bỗng có tiếng máy bay tới. Tôi có cảm giác là máy bay sẽ bỏ bom
xuống đầu mình. Thì quả thật vậy. Ba chiếc phản lực kiểu gì không rõ rà xuống
thật thấp, cánh to bè ra như những tấm phản đen ngòm, ném một lúc năm, sáu quả
bom.
Rồi một đợt khác nữa tiếp tục.
Tôi và Năm Cà Dom chỉ ngồi nép vào gốc cây chờ dứt trận bom. Chúng tôi vừa hé
mắt nhìn ra thì lại nghe máy bay tới, ù… ù… tiếng động cơ quen thuộc của một
chiếc L19. Rồi tiếng người cất lên từ trên máy bay nghe oang oang. Có lẽ tiếng
người khi phát ra bị tốc lực của phi cơ làm cho méo mó đi cho nên ở dưới này
nghe không rõ là người đó nói cái gì.
Mặc dù không biết trên đó người
ta nói cái gì nhưng tâm linh tôi nghe buốt lạnh. Tôi ngước cổ nhìn lên.
Chiếc L19 lắc lư như con diều
giấy chao nhẹ trong gió và những tiếng nói như những tràng đá sỏi rơi xuống đầu
tôi.










































